Chao Mao An Du Du / 2023 / Top 19 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 11/2022 # Top View | Raffles.edu.vn

Mao Zedong : Biographie Du Fondateur De La République Populaire De Chine / 2023

BIOGRAPHIE DE MAO ZEDONG – Principal artisan de la révolution chinoise et de l’édification du communisme, Mao Zedong a profondément influencé l’évolution de son pays. Retour sur sa vie.

Biographie courte de Mao Zedong – La révolution fit de la Chine un pays uni et débarrassé d’une domination occidentale qui provoquait l’agitation depuis la fin du 19e siècle. Mais l’idéologie de Mao Zedong (1893-1976), faite de contradictions entre pensée marxiste et refus de la modernité, entre instauration d’un système totalitaire et volonté de voir le peuple se gouverner lui-même via un activisme perpétuel, a conduit à de véritables catastrophes. Ainsi, le Grand Bond en avant précipite le pays dans la plus grande famine du 20ème siècle, engendrant la mort de plusieurs dizaines de millions de personnes. Quant à la Révolution culturelle, elle dégénère rapidement en véritable guerre civile. Pourtant, plus de trente ans après sa mort, celui qui se fait appeler “Le Grand Timonier” bénéficie encore du culte de la personnalité qu’il a instauré. Aujourd’hui encore, il reste difficile de faire la part des choses entre le destin d’un homme d’Etat érigé au rang de mythe, et la réalité d’un gouvernant caractérisé par son habilité politique et son autoritarisme.

Portrait de Mao Zedong dans les années 20 © SIPA

Mao Zedong naît le 26 décembre 1893 à Shaoshan, village de la province de Hunan, dans le centre-ouest de la Chine. Il grandit au sein d’une famille paysanne qui est parvenue à une certaine prospérité. A l’image d’une Chine alors en crise, sa région est traversée d’aspirations nationalistes. A dix-huit ans, Mao Zedong tente, du haut de ses 1 mètre 80, de s’enrôler dans l’armée nationaliste. Mais l’expérience tourne court et il préfère rejoindre l’école normale à Changsha. Il semble que le jeune Mao ait quelques difficultés avec l’autorité, ce qui ne l’empêche toutefois pas d’obtenir son diplôme, puis un poste d’aide bibliothécaire à l’université de Pékin en 1919. C’est à l’occasion de cette arrivée en milieu urbain, au sein d’un lieu de savoir, qu’il développe en autodidacte sa connaissance des pensées occidentales, notamment marxistes. Mais il reste également très attaché à la culture traditionnelle chinoise et se nourrit avant tout d’Histoire. A Pékin, il rencontre des textes mais aussi des étudiants activistes. Mao est en effet sensible à la cause révolutionnaire, il a d’ailleurs participé aux événements du 4 mai 1919 à Changsha. Le jeune étudiant oscille alors entre socialisme, nationalisme et communisme. C’est finalement cette dernière couleur politique qui emporte son adhésion. Ainsi, le 23 juillet 1921, il représente son groupe de Changsha lors de la première réunion du Parti communiste chinois (PCC). Il adhère alors aux thèses qui suivent avec orthodoxie la doctrine soviétique, mais pour des raisons de politique intérieure, il se prononce pour l’alliance avec le Guomindang (Parti nationaliste chinois). Lors du Front Uni (alliance entre le Guomindang et le Parti communiste chinois), il participe d’ailleurs au bureau exécutif à partir de 1923.

L’année 1927 est une année charnière pour Mao Zedong. En effet, une insurrection ouvrière à Shanghai en avril 1927 vire à l’échec, et surtout donne l’opportunité à Tchang Kaï-Chek, l’un des principaux représentants du Kuomintang, de mettre fin au Front Uni. Le Guomindang lance alors une vaste offensive contre le PCC. Les troubles entre les deux partis, qui avaient commencé l’année précédente, se muent alors en affrontements armés. Or, le Guomindang se révèle bien plus puissant. Au cœur des troubles, Mao tente de soulever une armée paysanne, mais sans résultat probant. Le PCC lui fait payer son échec en l’excluant. Il fonde alors le premier soviet chinois dans les monts Jiggang, ce qui lui permet d’expérimenter un nouveau type d’organisation et de structuration du parti. Cette organisation prend ses racines dans le “Rapport d’enquête sur le mouvement paysan dans la province de Hunan” que Mao a rédigé cette même année. A cette époque, la ligne politique du PCC s’aligne sur Moscou en faisant du prolétariat le socle de la révolution. De fait, celle-ci doit donc être urbaine. Mais l’industrie chinoise n’est pas très développée et le marxisme-léninisme révolutionnaire s’implante plus facilement chez les étudiants que dans la population ouvrière.

En focalisant son attention sur la campagne dont il est natif, Mao construit de son côté une théorie de la révolution communiste fondée sur la paysannerie. Idéalisant les soulèvements paysans, il affirme que ceux-ci peuvent être la base d’une révolution qui réorganiserait la production agricole. C’est un des points qui distinguera fortement le maoïsme d’un marxisme-léninisme russe, qui a toujours considéré les campagnes comme secondaires. Après un an d’exclusion, il est à nouveau admis dans le PCC. Jusqu’à 1934, il travaille, aux côtés de Zhu De, à l’extension de son système dans la région. Mais l’avancée du Guomindang force Mao à se replier et à entamer la Longue Marche. Celle-ci s’effectue d’octobre 1934 à octobre 1935, sur environ 10 000 kilomètres. Assisté d’un infirmier et d’un secrétaire, Mao marche difficilement à cause d’une crise de paludisme. Il est souvent porté par quatre hommes sur une litière et protégé des intempéries par une toile cirée. Cette épreuve difficile et meurtrière, érigée par la suite en véritable mythe, permet aux communistes d’éviter l’encerclement nationaliste. Elle est aussi un moyen de diffuser la cause communiste dans la paysannerie. Mao en sort renforcé : il obtient en 1935 la tête du PCC.

Mao Zedong proclamant la nouvelle Chine © /AP/SIPA

Mao Zedong renforce alors autant que possible la stratégie de guérilla qu’il a expérimenté ces dernières années, mais un événement change la donne en 1937 : la guerre sino-japonaise. Dès lors, la guerre civile est quelque peu entre parenthèses et les communistes renforcent leur expérience de la guérilla en contenant l’avancée nippone. Mao profite de cette période pour asseoir son autorité sur le PCC et faire plus largement accepter sa vision d’un communisme s’appuyant sur un socle chúng tôi 1945, lorsque le Japon capitule, la trêve avec le Guomindang ne dure pas. Toujours dirigé par Tchang Kaï-Chek, le Guomindang, affaibli, recule et s’effondre littéralement en 1949 pour se replier sur le Formose (Taiwan). Le 1er octobre, Mao proclame la République populaire de Chine.

Parvenu au sommet du pouvoir, Mao entreprend une réforme globale du pays, avec toutefois une certaine prudence. Il tente de se rapprocher d’une URSS méfiante et en adopte en partie les modèles. Isolé diplomatiquement, Mao permet toutefois à son pays de s’affirmer militairement grâce à l’intervention des “volontaires” chinois pendant la guerre de Corée. Mais son modèle de pensée, s’appuyant en partie sur la paysannerie, est bien loin de la bureaucratie soviétique. Mao s’écarte progressivement de l’URSS, surtout après que Khrouchtchev ait annoncé la déstalinisation. En 1957, il tente de s’attirer les sympathies des intellectuels en lançant la campagne des “Cents fleurs”. Chacun est amené à opérer une critique du PCC. Derrière la volonté d’ouverture, Mao met en place une stratégie qui vise à renforcer son pouvoir au détriment du Parti. En appelant à dénigrer celui-ci, Mao se place au-dessus, dans un rapport direct avec le peuple en révolution perpétuelle. C’est ce même principe qui justifiera la Révolution culturelle.

Mais la première grande action de Mao Zedong intervient en 1958 avec “Le Grand Bond en avant”. L’objectif est de réorganiser la société et le travail dans leur globalité via des communes populaires. Celles-ci sont destinées à renforcer la production et à se substituer à la cellule familiale. Un autre but est de se débarrasser de la dépendance économique vis-à-vis de l’URSS. Mais, trop ambitieux, le Grand Bond en avant déstabilise l’économie, notamment dans l’agriculture. Face au refus de Mao de reconnaître la faillite de son programme, celle-ci se transforme en désastre. La production est insuffisante et engendre une terrible famine qui décime le pays. En 1959, dix ans après la proclamation de la République populaire, Mao est écarté du pouvoir, dont les rênes sont reprises par Liu Shaoqi et Deng Xiaoping.

Cependant Mao Zedong ne dépose pas les armes pour autant et prépare son retour sur le devant de la scène au côté de sa femme Jiang Qing. A partir de 1966, ils dénoncent un parti qui, en s’établissant, se sclérose et devient l’ennemi du peuple, et invitent la jeunesse à se révolter pour reprendre le pouvoir. Pour que le peuple conserve ses droits, la révolution doit en quelque sorte être perpétuelle. Telle est la nouvelle leçon que Mao entend enseigner au peuple. La diffusion du “Petit Livre rouge”, véritable ouvrage d’éducation politique pour Mao,s’accompagne de l’affichage de milliers de portraits de Mao. Celui-ci a réussi à se refaire un nom sur le dos du PCC. C’est à cette époque qu’il instaure véritablement le culte de sa personnalité tandis qu’il évince Deng Xiaoping. Pourtant, l’agitation des Gardes rouges, une armée formée d’étudiants, sème un désordre généralisé jusqu’en 1969. Mao lui-même doit faire appel à l’armée pour calmer les esprits et éviter la guerre civile.

Affiche de propagande avec Mao Zedong (au centre), entouré de personnes tenant le “petit livre rouge” © SIPA

A partir de 1970, Mao Zedong est dénommé “Le Grand Timonier”, en référence à ses actes politiques et ses idées communistes. De plus, le culte de la personnalité est installé pour longtemps dans le pays. En effet, il se produit une large diffusion de portraits du dirigeant, et ceux qui dégradent le portrait peuvent subir un emprisonnement, voire plus extrêmement la mort. De 1949 à 1962, Mao est constamment accompagné de sa seule photographe officielle Hou Bo, les photos alimentant ainsi la propagande du régime communiste. Lors de la révolution culturelle, le “Portrait officiel de Mao Zedong de la place Tian’anmen” de Zhang Zhenshi est diffusé à travers le pays à deux milliards deux cents millions d’exemplaires. Est également répandu, à 900 millions d’exemplaires, le tableau de Liu Chunhua “Le président Mao va à Anyuan”, fait en 1967. Il existe aussi un chant à la gloire de Mao, intitulé “L’Orient est rouge”, puis un autre tableau, “La Cérémonie de la Fondation de la Nation” de Dong Xiwen. Celui-ci met en avant Mao qui déclare la création de la République, mais Xiven le repeint à chaque fois qu’une personne de la scène politique chinoise disparaît. De même, le “Petit Livre rouge” participe au culte de la personnalité de Mao. Cependant, le pouvoir du dirigeant est sur le déclin. C’est donc son Premier ministre Zhou Enlai qui gère le retour à l’ordre et met en place une politique plus pragmatique. Celle-ci permet au pays d’acquérir une plus grande stabilité. Affaibli et malade, le Timonier perd progressivement son influence, pour ensuite se retirer de la politique en 1974.

Mao Zedong subit une première fois un infarctus du myocarde le 11 mai 1976. La même année, le 9 septembre, souffrant de la maladie de Parkinson, il décède des suites de celle-ci. Alors qu’il voulait être incinéré, son corps est finalement embaumé, sur ordres du bureau politique. Il est ensuite placé dans un mausolée dédié à sa mémoire, construit du 24 novembre 1976 au 24 mai 1977, situé sur la place Tian’anmen à Pékin. Son idéologie a abouti à l’établissement d’un Etat totalitaire et ses erreurs politiques ont causé de véritables catastrophes, dont la mort d’environ 80 millions de personnes. Mais paradoxalement, il reste célébré dans son pays comme l’homme qui a permis à la Chine de retrouver son indépendance et d’entrer dans la modernité.

Le corps de Mao Zedong exposé au mausolée à Pékin © AP/SIPA

Newsletter

Mao Zedong a été marié à quatre reprises. Tout d’abord avec Luo Yixiu, qu’il a épousée à l’issue d’un mariage forcé alors qu’il n’avait que 13 ans et elle 17. Cette dernière décède au bout de trois ans de mariage. Il épouse ensuite Yang Kaihui, puis la quitte pour sa troisième épouse. Yang Kaihui sera exécutée par les nationalistes en 1930. La troisième épouse de Mao Zedong est He Zizhen. En 1939, enfin, le leader épouse en quatrième noce Jiang Qing (qui se nomme alors Lan P’ing), une actrice de 25 ans qui l’accompagnera jusqu’à sa mort et qui jouera un rôle déterminant dans la Révolution culturelle. Mao Zedong a au total douze enfants, dont trois qui ont survécu à l’âge adulte. De son second mariage, il a trois filles : Mao Anying, Mao Anqing et Mao Anlong. Il a ensuite trois garçons et trois filles lors de son troisième mariage. Puis, de son union avec Jiang Qing, naît une fille, Li Na, en 1940, fille préférée de Mao. Celle qui a occupé des postes importants au sein du Parti Communiste chinois, disparaîtra finalement de la scène publique suite à une dépression. Vers la fin de sa vie, Mao Zedong ne vivait plus avec Jiang Qing et avait beaucoup de maîtresses, dont Zhang Yufeng, qui avait beaucoup d’influence sur lui. Mao Zedong avait également deux frères : Mao Zemin (1896-1943) et Mao Zetan (1905-1935), et une sœur adoptive, Mao Zejian (1905-1929). Tous trois ont été exécutés par le Guomindang pendant la guerre civile. Mao Yuanxin, né en 1941, fils de Mao Zemin et neveu de Mao Zedong, possède une participation active lors de la Révolution culturelle.

26 décembre 1893 : Naissance à Shaoshan, village de la province de Hunan Fils de Mao Yichang et Wen Qimei, il grandit dans une famille de paysans prospères. 1911 : Mao Zedong s’engage dans l’armée Au cœur de la révolution qui chasse la dynastie Mandchoue pour instaurer la République, Mao Zedong rejoint l’armée nationaliste. Cependant, il n’apprécie guère la carrière militaire et s’en extrait rapidement. 1918 : Obtient son diplôme à l’école normale de Changsha Bien qu’ayant du mal avec l’autorité, il obtient tout de même son diplôme. 1919 : Mao est embauché à la bibliothèque universitaire de Pékin Il profite de cette occasion pour parfaire ses connaissances, en autodidacte, découvrant les idées marxistes et les pensées occidentales tout en restant attaché aux traditions chinoises. 21 juillet 1921 : Première réunion du PCC Les militants de divers groupes marxistes chinois se réunissent à Shanghai pour militer à la première réunion du Parti communiste chinois (PCC). Né des aspirations estudiantines et populaires pour une Chine indépendante et moderne, les mouvements révolutionnaires se sont multipliés depuis le début du XXème siècle. Le PCC s’alliera dans un premier temps avec les nationalistes du Guomindang, avant de les affronter jusqu’à la victoire d’octobre 1949. Parmi les participants, on retrouve l’homme qui mènera le PCC au pouvoir : le jeune Mao Zedong. Il représente alors un groupe de Changsha et n’est qu’un intervenant mineur. 12 avril 1927 : Le Guomindang lance l’offensive contre l’insurrection de Shanghai Profitant d’une révolte d’ouvriers à Shanghai, Tchang Kaï-chek lance sa première offensive de masse contre le communisme. A l’image de cette insurrection écrasée sans pitié, la campagne engagée par le leader nationaliste contre les communistes va s’avérer efficace et sanglante. Tchang Kaï-chek avait rompu avec les communistes quelques mois plus tôt lors de l’expédition du nord dans laquelle il a repoussé les “seigneurs de la guerre”. Les communistes, menés par Mao à partir de 1934, et le régime militaire dictatorial de Tchang Kaï-chek vont s’affronter pendant 22 ans. 1er novembre 1927 : Mao s’installe dans les Jinggang Shan Après l’échec de l’insurrection de la moisson d’automne qu’il a menée, Mao Zedong est exclu du Parti communiste chinois. Il s’exile alors dans les montagnes du Jinggang pour fonder son premier soviet. Alors que les théories marxistes-léninistes qui dominent dans le PC Chinois insistent sur le rôle des ouvriers, Mao innove en se tournant vers la paysannerie. C’est d’ailleurs à cette époque qu’il écrit le “Rapport d’enquête sur le mouvement paysan de Hunan”. Son exclusion ne durera qu’un an. Mais surtout, l’échec des insurrections urbaines tranche avec la stabilité de son soviet paysan, lui donnant raison. 15 octobre 1934 : Début de la Longue Marche Acculés par la progression des troupes du Guomindang (Parti nationaliste), les communistes décident de quitter Jiangxi. Le périple qu’ils entreprennent alors leur fera parcourir près de 12 000 kilomètres et atteindre le Shaanxi. C’est lors de cette période que Mao Zedong prend la tête du Parti communiste chinois. 20 octobre 1935 : Fin de la “Longue Marche” Après une marche d’un an à travers la Chine, les troupes communistes rebelles menées par Mao Zedong s’établissent à Yenan, au nord de la Chine. 12 000 kilomètres à pied ont été parcourus, et seulement 8 000 hommes (sur environ 100 000 au départ) ont survécu. Ce parcours a permis aux communistes de ne pas tomber entre les mains des nationalistes mais surtout, il auréole de prestige les combattants qui ont survécu, et en particulier Mao. Les communistes peuvent ainsi s’installer dans de nouveaux territoires pour poursuivre leur lutte contre les nationalistes. 1er octobre 1949 : Fondation de la République Populaire de Chine Du haut du balcon de la Cité Interdite à Pékin, Mao Zedong proclame la République Populaire de Chine. Mao, chef du parti communiste chinois, met ainsi fin à des années de guerre civile, opposant nationalistes et communistes. Le “grand Timonier” devient président du comité central du gouvernement. Cet événement étend par ailleurs la Guerre froide au continent asiatique. Mao dirigera la Chine d’une main de fer jusqu’à sa mort, le 9 septembre 1976. 27 février 1957 : Lancement de la campagne des Cent fleurs Mao annonce dans un discours le lancement d’une campagne visant à une plus grande liberté d’expression. Travaillant à cette campagne depuis mai 1956, il en profite pour inciter à la critique du Parti en place. Il espère ainsi s’attirer les faveurs des intellectuels. Mais cette liberté tourne vite au désavantage du PCC, qui est présenté comme une nouvelle élite dominante s’accaparant le pouvoir. Le mécontentement est en effet puissant dans le pays et les exhortations de Mao à la critique rencontrent un vif écho, si bien que le régime doit faire marche arrière. Quelques mois plus tard, le mouvement se termine dans la répression et les déportations massives dans les camps de travail. Par l’ampleur qu’elle a menacé de prendre, la campagne des Cent fleurs préfigure la Révolution culturelle. 5 mai 1958 : Le Grand Bond en avant de Mao A l’occasion du VIIIème congrès du parti communiste, Mao annonce un programme ambitieux de réforme de la société chinoise. Souhaitant abandonner le programme industriel inspiré du modèle soviétique, le PCC décide d’un programme de collectivisation ambitieux passant par les communes populaires, structures plus importantes que les modèles alors en place. Le but est de “marcher sur les deux jambes”, en stimulant industrie et agriculture. Mais c’est un véritable désastre qui engendre la plus grande famine du siècle. Celle-ci aurait fait de 15 à 30 millions de morts. 18 août 1966 : Début de la Révolution culturelle chinoise Dans les rues de Pékin, une grande manifestation est organisée par le commandant de l’Armée, Lin Biao, contre les menées révisionnistes du président Liu Shaoqi. Des milliers de “gardes rouges”, des étudiants en majorité, défilent en brandissant le “Petit livre rouge” de Mao Zedong. Ils s’en prennent aux symboles du passé, rejettent l’influence occidentale et détruisent les installations “bourgeoises”. Cette Révolution culturelle prolétarienne s’étendra à toutes les grandes villes chinoises. Elle influencera de nombreux pays communistes. 9 septembre 1976 : Mao Zedong meurt à Pékin, à l’âge de 82 ans. Le “grand timonier” dirigeait la Chine populaire depuis 1949. Théoricien et praticien d’une voie communiste originale, très à l’écart du grand frère communiste, son pouvoir vieillissant laisse s’affronter à sa mort les ultra-maoïstes de la “bande des quatre”, dont sa veuve, et les réformistes menés par Deng Xiao Ping. Aucune délégation étrangère ne sera autorisée à participer aux funérailles du 13 septembre.

Du Lịch Tây Ninh, Để Không Còn Là, Chim Cánh Cụt, Du Lich Tay Ninh, Tiem Nang Du Lich, Du Lich Nui Ba Den / 2023

Phát biểu tại buổi làm việc với Chủ tịch UBND tỉnh Tây Ninh Nguyễn Thị Thu Thuỷ, Thứ trưởng Bộ Văn hoá – Thể thao và

Phát biểu tại buổi làm việc với Chủ tịch UBND tỉnh Tây Ninh Nguyễn Thị Thu Thuỷ, Thứ trưởng Bộ Văn hoá – Thể thao và du lịch cho rằng, muốn bộ mặt du lịch Tây Ninh thật sự thay đổi, cần phải đầu tư cho ngành này theo chiều sâu. Đó là việc phát triển chất lượng dịch vụ du lịch , điều mà du lịch Tây Ninh đang thiếu. Theo đại diện của Tổng cục du lịch , về cơ bản Tây Ninh đã có chiến lược phát triển du lịch đúng hướng, tuy nhiên mỗi địa danh của tỉnh như núi Bà Đen, hồ Dầu Tiếng… cần phải phát triển thành thương hiệu. Mà muốn có thương hiệu thì ở mỗi nơi phải có những sản phẩm du lịch cụ thể để phục vụ du khách. Nói khác đi, cần phải tăng chất lượng công nghiệp du lịch , phát triển dịch vụ chứ không thể chỉ khai thác những cái đã có sẵn.

Có mặt trong cuộc họp, ông Hà Văn Siêu, Viện trưởng Viện nghiêu cứu và Phát triển du lịch cho rằng: Tây Ninh cần thu hút các nhà đầu tư từ nơi khác đến làm dự án du lịch – điều mà hiện tại còn rất hiếm. Tuy nhiên, vấn đề có tính quyết định là chính sách thu hút của tỉnh. Ông Siêu cũng cho rằng, Tây Ninh cần tìm cách thu hút khách du lịch của thành phố Hồ Chí Minh lên (chỉ cần khoảng 30% trong số này đã là thành công) đồng thời phải tìm cách giữ chân được họ. Muốn vậy, phải đầu tư cho hạ tầng du lịch . Theo ông, hiện nay chất lượng hệ thống nhà nghỉ gần các khu du lịch của Tây Ninh hãy còn rất thấp.

Bà Nguyễn Thị Thu Thuỷ, Chủ tịch UBND tỉnh nhìn nhận

Bà Nguyễn Thị Thu Thuỷ, Chủ tịch UBND tỉnh nhìn nhận du lịch Tây Ninh vẫn còn nhiều khó khăn. Dự án Khách sạn 4 sao do tập đoàn dầu khí đầu tư tại Tây Ninh đang gặp một số vướng mắc. Sản phẩm du lịch Tây Ninh còn nghèo nàn, đơn điệu. Tây Ninh có Khu di tích Căn cứ Trung ương Cục miền Nam nổi tiếng, thu hút đông du khách, song khách đến đây chủ yếu vào các dịp lễ lạt, về nguồn. Bà khẳng định: ngành du lịch Tây Ninh sẽ phát triển theo hai hướng chủ đạo: du lịch tâm linh và du lịch sinh thái. Hiện tỉnh đang có kế hoạch thay đổi công nghệ cáp treo lên núi Bà Đen hiện nay bằng công nghệ cáp treo hiện đại của châu Âu.

Theo lãnh đạo Sở Văn hoá – Thể thao và

Theo lãnh đạo Sở Văn hoá – Thể thao và du lịch Tây Ninh, tính đến thời điểm hiện tại, tỉnh Tây Ninh đã triển khai 3 dự án quy hoạch tổng thể phát triển với 2 dự án du lịch Vườn quốc gia Lò Gò – Xa Mát và hồ Dầu Tiếng. Ngoài 3 dự án trên, tỉnh cũng đã có quy hoạch chi tiết khu du lịch sinh thái Ma Thiên Lãnh (tổng diện tích của quần thể du lịch Ma Thiên Lãnh là 96 ha, tổng số vốn đầu tư là 300 tỷ đồng).

Ngoài các dự án đã triển khai kể trên, Tây Ninh hiện còn có 2 dự án đang triển khai thực hiện. Thứ nhất là dự án quy hoạch chung xây dựng phát triển

Ngoài các dự án đã triển khai kể trên, Tây Ninh hiện còn có 2 dự án đang triển khai thực hiện. Thứ nhất là dự án quy hoạch chung xây dựng phát triển du lịch Khu di tích Căn cứ Trung ương Cục miền Nam đến năm 2030 do Quân khu 7 và tỉnh đầu tư. Thứ hai là quy hoạch chung xây dựng Khu di tích lịch sử văn hoá và danh thắng núi Bà Đen đến năm 2025. Theo kế hoạch, quần thể du lịch núi Bà Đen khi được thực hiện xong sẽ có nhiều sản phẩm du lịch nhằm đáp ứng nhu cầu của đông đảo du khách.

Đối với quần thể du lịch núi Bà Đen, việc lập quy hoạch phát triển cũng phải xin ý kiến của Bộ Văn hoá – Thể thao và

, việc lập quy hoạch phát triển cũng phải xin ý kiến của Bộ Văn hoá – Thể thao và du lịch . Quy hoạch này đã được UBND tỉnh có chủ trương đầu tư từ năm 2008. Sở VH-TT&DL cũng đã mời Viện Nghiên cứu và Phát triển du lịch thực hiện nhưng sự việc không thành do còn vướng mắc về vấn đề kinh phí. Sở Văn hoá – Thể thao và du lịch Tây Ninh đã gửi văn bản lên Bộ đề nghị hỗ trợ. Ông Hồ Anh Tuấn, Thứ trưởng Bộ VH-TT&DL cho biết sẽ tích cực hỗ trợ những đề nghị của Tây Ninh về phát triển du lịch và sẽ giao nhiệm vụ cho Tổng cục du lịch , yêu cầu phối hợp với các ban ngành của tỉnh Tây Ninh để xây dựng chương trình phát triển du lịch thật cụ thể và có hiệu quả trong thời gian tới.

Đ.V.T (Theo Báo Tây Ninh Online)

Du Lịch Châu Đốc: Cẩm Nang Du Lịch Từ A Đến Z Bỏ Túi / 2023

Nếu bạn muốn “trốn” những bộn bề công việc nơi đô thị phồn hoa, hay chỉ đơn giản là tạm quên đi những xô bồ thành phố, còn gì tuyệt vời hơn khi tìm về với vẻ đẹp miền sông nước chân quê, giản dị mà thân thương đến nao lòng của Châu Đốc, thành phố biên cương thuộc tỉnh An Giang.

I. Tổng quan chung về Châu Đốc

Châu Đốc ngày xưa vốn là tỉnh lị, nay trở về là thành phố trực thuộc tỉnh An Giang, nằm bên ngã ba sông thơ mộng, nhìn sang Cồn Tiên và xóm Châu Giang cây trái xanh rờn. Vốn là điểm du lịch nổi tiếng ở An Giang nói riêng cũng như Đồng bằng sông Cửu Long nói chung, cuộc sống nơi đây vừa có vẻ nhộn nhịp, tấp nập của những phiên chợ sung túc, vừa có vẻ bình yên đặc trưng của miền Tây với sông nước mênh mông, đồng ruộng phì nhiêu, cá tôm, đất đai màu mỡ.

Thành phố Châu Đốc hiện có dân số là 119 nghìn người với 5 phường bao gồm: Châu Phú A, Châu Phú B, núi Sam, Vĩnh Mỹ, Vĩnh Ngươn; và 2 xã: Vĩnh Tế, Vĩnh Châu. Bao năm xây dựng đổi mới cùng với việc quan tâm nhiều hơn đến phát triển du lịch, thành phố thôn quê ngày nào đã trở mình phát triển với tiêu chí “xanh – sạch – đẹp” được đưa lên hàng đầu và nâng cao hiểu biết của người dân, mở cửa đón chào khách thập phương bằng thái độ ngày càng hiền hòa, thân thiện.

II. Nên đến Châu Đốc vào thời điểm nào?

Thời tiết thuận hòa khiến việc du lịch Châu Đốc trở nên dễ dàng dù là vào bất kì thời điểm nào trong năm. Tháng 5 là lúc mùa mưa bắt đầu, nếu bạn muốn ngắm nhìn trọn vẹn cuộc sống sông nước miền tây thì thời điểm từ tháng 8 đến tháng 11 sẽ là thời gian phù hợp nhất với các hoạt động tiêu biểu của mùa nước lên như là chợ nổi. Tuy nhiên, nếu bạn muốn giảm nguy cơ bị đội giá thì nên tránh đi vào thời điểm Tết vì lúc này lượng người đông, dễ dẫn đến tình trạng giá cả bị đẩy lên cao.

III. Đi bằng gì đến Châu Đốc

Đối với các bạn ở thành phố Hồ Chí Minh, Châu Đốc cách khoảng 250km nên nếu bạn hoàn toàn có thể phượt Châu Đốc bằng xe máy, nhớ chú ý an toàn và nên đi theo nhóm để đảm bảo, hoặc di chuyển bằng ô tô để đảm bảo an toàn hơn.

Đối với các bạn muốn thử cảm giác phượt, có 2 tuyến đường chính cho các bạn lựa chọn:

Tuyến 1: Từ Sài Gòn bạn đi theo quốc lộ 62 hướng Bình Hiệp – đi đường dọc biên giới hướng Hồng Ngự – Tân Châu – Châu Đốc (tuyến đường này tuy dài nhưng cảnh xung quanh lại rất đẹp, bạn vừa có thể vi vu lại vừa được thưởng ngoạn).

Tuyến 2: Sài Gòn – Quốc lộ 1A – Cầu Mỹ Thuận – Quốc Lộ 80 – Sa Đéc – Phà Vàm Cống – Long Xuyên – Quốc lộ 90 – Châu Đốc.

Đối với những bạn muốn lựa chọn an toàn hơn thì có thể lựa chọn các xe khách như:

Xe khách Phương Trang (08 38333468): xuất phát ở bến xe Miền Tây, giá vé khoảng 170k/lượt.

Xe khách Huệ Nghĩa (08 39553353): xuất phát ở văn phòng tại TP. Hồ Chí Minh, giá vé khoảng 140k/lượt.

Xe khách Kim Mai (08 54052575): xuất phát từ bến xe Miền Tây, giá vé khoảng 120k/lượt.

Còn đối với các bạn ở Hà Nội hay các tỉnh thành khác thì cần đến Hồ Chí Minh trước rồi mới di chuyển đến Châu Đốc

IV. Phương tiện đi lại ở Châu Đốc

Có rất nhiều phương tiện cho bạn chọn để di chuyển trong thành phố.

Đạp xe trên những cung đường miền Tây hẳn là một trải nghiệm rất đáng để thử, cho bạn nhiều thời gian hơn để cảm nhận cũng như ngắm nhìn một cách trọn vẹn nhất từng góc phố Châu Đốc. Còn nếu bạn muốn ngắm nhìn thành phố thật chậm nhưng không muốn mất sức đạp xe thì nơi đây cũng có một kiểu xe đạp vô cùng riêng mà hiếm có nơi nào sở hữu: xe đạp lôi.

Thường tham quan các điểm đến ở Châu Đốc khá gần nhau nên có thể dùng xe đạp hoặc xe máy nhưng tại Châu Đốc có tuyến xe bus đi từ trung tâm đến Núi Sam, Tịnh Biên nên bạn có thể sử dụng phương tiện này. Các trạm xe bus ngay ở trung tâm cũng rất dễ tìm.

Cũng như các thành phố khác, bạn có thể thuê xe máy ở các công ty du lịch ở trung tâm thành phố, hoặc đặt tour tại các khách sạn. Nếu bạn muốn đi taxi có thể liên hệ

Taxi Mai Linh – Tel: 076 3922266

Taxi Sài Gòn Hoàng Long – Tel: 076 3688688

Hãng taxi Long Xuyên – Tel: 076 3858788

Taxi Đức Thành – Tel: 076 3852403.

Để tham quan một số khu vực như Búng Bình Thiên, Làng chài, Làng người Chăm ở Châu Giang,…bạn sẽ cần đến giao thông đường thủy. Bạn có thể đón phà hoặc thuê thuyền tại Cảng Du lịch Châu Đốc – 03 Lê Lợi, P. Châu Phú, Tel: 0763550949.

Về đến núi Sam là về đến miếu Bà Chúa Xứ, điểm du lịch tâm linh nổi tiếng miền Tây tọa lạc ngay dưới chân núi Sam, mỗi năm đón khoảng 2 triệu lượt khách hành hương. Du khách thập phương thường về với miếu vào khoảng thời gian từ tháng 1 đến tháng 3 âm lịch để cầu bình an, xin lộc đầu năm.

Để phục vụ nhu cầu của khách thập phương, người dân nơi đây cũng cung cấp các dịch vụ như bán đồ cúng, cho thuê heo quay, thả chim phóng sinh, xem quẻ đầu năm… Tuy nhiên, bạn cần lưu ý hỏi kĩ giá trước khi mua hàng để có được giá tốt nhất nha.

Cùng tọa lạc trên triền núi Sam, được xây dựng vào khoảng năm 1840 – 1845, chùa Hang (hay còn gọi là Phước Điền Tự) là ngôi chùa cổ vừa là danh lam thắng cảnh nổi tiếng của tỉnh An Giang, vừa là di tích lịch sử cấp quốc gia. Nằm ở nơi trang nghiêm thanh tịnh, chùa Hang trang nghiêm cổ kính với nhiều huyền thoại, truyền thuyết được truyền tụng từ đời này sang đời khác, là điểm đến hấp dẫn cho những ai muốn tìm về với nét vọng xưa trầm lặng, cổ kính.

Nhắc đến sông nước là nhắc đến rừng tràm, và sẽ là một thiếu sót vô cùng nếu bỏ lỡ rừng tràm Trà Sư, điểm du lịch sinh thái tuyệt vời với nhiều loài động vật quý hiếm. Còn gì tuyệt vời hơn việc chẳng cần suy nghĩ gì cả, cứ thả mình theo chiếc thuyền gỗ trôi theo dòng nước, đắm chìm dưới bóng mát của cây tràm. Trên đầu là lá, dưới thuyền là thảm bèo li ti dập dềnh theo làn nước, thiên nhiên như ôm trọn con người vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về với tiếng chim ríu rít trên cao, thứ âm thanh nổi bật trong cái yên tĩnh mà bình yên mà ta khó lòng tìm thấy nơi đô thị bộn bề.

Làng nổi Châu Đốc có lẽ là biểu tượng điển hình nhất cho nét văn hóa duyên dáng rất riêng đậm chất miền Tây. Mỗi buổi sớm bình minh lên, cả ngôi làng như nhuộm vàng trong sắc trời sớm mai. Cuộc sống lênh đênh trên con nước không làm người ta xa nhau mà như gắn kết mọi người lại gần nhau hơn với chiếc xuồng, chiếc ghe. Người dân miền Tây thật thà chất phác, có khi cả gia đình hai, ba thế hệ cùng gắn liền trên một chiếc ghe. Cuộc sống tuy không đủ đầy nhưng họ sống chậm với hạnh phúc giản đơn.

Làng người Chăm Châu Giang là ngôi làng nổi tiếng của cộng đồng người Chăm ở tỉnh An Giang, không chỉ lôi cuốn bởi nét dân tộc mà còn bởi nét đẹp văn hóa của miền đất trời địa linh nhân kiệt này. Với những ai muốn tìm hiểu về văn hóa, con người đồng bào Chăm thì đây hẳn là điểm đến không thể bỏ qua.

Làng người Chăm Châu Giang nổi bật lên khung cảnh những ngôi nhà sàn gỗ với kiến trúc độc và lạ. Những ngôi nhà sàn ở đây thường nhỏ nhắn, kiến trúc khá đặc biệt và được làm từ các loại gỗ quý có độ bền rất cao.Trước nhà, có một cái thang gỗ, cửa cái ra vào thấp hơn đầu người có hàm ý, khách vào nhà phải cúi chào nhà và chủ nhà.

Tại làng Chăm Châu Giang này hiện có khoảng mười căn nhà sàn nhiều năm tuổi, rất quý. Đó là nét đẹp được bảo tồn và lưu giữ trong một khoảng thời gian dài mà đến bây giờ vẫn còn tồn tại và được bảo vệ. Không chỉ phục vụ du lịch, mà đây còn là một phần của lịch sử, cội nguồn để giúp mọi người hiểu thêm về nền văn hóa Chăm và con người Chăm.

Núi Cấm, hay còn gọi là Thiên Cấm Sơn, tọa lạc tại xã An Hảo huyện Tịnh Biên, với độ cao khoảng 710m so với mực nước biển, có vị thế núi non hùng vĩ và là vùng sơn địa đặc thù hết sức độc đáo. Được thiên nhiên ưu ái ban tặng khí hậu quanh năm mát mẻ nên cả một vùng núi luôn được bao phủ bởi rừng xây xanh ngút tầm mắt xen lẫn vô vàn loài hoa khoe sắc. Bạn hoàn toàn có thể chọn qua đêm để có thể tận hưởng trọn vẹn một đêm với bồng bềnh mây gió, với sự tĩnh lặng như cõi bồng lai trên đỉnh núi.

Ngoài ra, ngọn núi này cũng sở hữu công trình kiến trúc tôn giáo quy mô như tượng Phật Di Lặc khổng lồ lớn nhất Châu Á, cao gần 34m, hay là chùa Vạn Linh, chùa Phật Lớn…

Đến với nơi đây, du khách hoàn toàn có thể đi cáp treo để thu vào tầm mắt cảnh vật của cả vùng núi.

Trong các tour du lịch Châu Đốc nói riêng lẫn các hành trình khám phá du lịch miền Tây nói chung, Kênh đào Vĩnh Tế Châu Đốc là một câu chuyện dài đầy cuốn hút du khách từ khi hình thành, đến những giá trị còn lưu lại đến tận ngày hôm nay mà con kênh này mang lại cho cuộc sống của người dân miền sông nước.

Kênh Vĩnh Tế nằm ở địa phận của cả hai tỉnh An Giang và Kiên Giang, được đào song song với đường biên giới Việt Nam – Campuchia với điểm bắt đầu từ bờ tây sông Châu Đốc. Kênh được vua Gia Long cho lệnh đào từ năm 1819 và đến năm 1824 thì hoàn thành, với chỉ huy trực tiếp công trình là danh tướng Nguyễn Văn Thoại, hay còn gọi là Thoại Ngọc Hầu. Con kênh có chiều dài tổng cộn là 80km, rộng 30m cùng chiều sâu trung bình khoảng 3m.

Với quy mô của mình, Kênh Vĩnh Tế có đóng góp cự kỳ lớn lao trong việc phát triển hệ thống giao thông thủy lợi cũng như nông nghiệp, lẫn thương mại và biên phòng của khu vực miền Tây. Cho đến hôm nay Kênh Vĩnh Tế Châu Đốc vẫn có những giá trị của riêng mình và đóng góp không nhỏ trong việc giao thông đường thủy lẫn phát triển kinh tế của người dân sông nước trong thời hiện đại.

Người đến Châu Đốc thường mải mê với một trời non nước, chùa chiền, rồi viếng Miếu Bà Chúa Xứ, mà đôi khi quên mất những di tích vô cùng giá trị khác như lăng Thoại Ngọc Hầu, nằm trong cụm di tích dưới chân núi Sam, phường Núi Sam, thị xã Châu Đốc.

Lăng Thoại Ngọc Hầu, hay còn gọi là Sơn Lăng, là một công trình kiến trúc nguyên vẹn hiếm hoi tiêu biểu thời nhà Nguyễn còn lại ở đất phương Nam, mang nhiều ý nghĩa cả về văn hóa cũng như lịch sử. Nơi đây lúc nào cũng mang trong mình vẻ đẹp lặng lẽ, trang nghiêm, mà thành kính. Lăng vừa là lăng mộ, vừa bao gồm đền thờ, thờ Nguyễn Văn Thoại, tức Thoại Ngọc Hầu, một vị quan triều Nguyễn được triều đình cử vào khai phá và trấn giữ An Giang, cũng là người chỉ huy trực tiếp công trình Kênh Vĩnh Tế.

Đình thần Châu Phú (phường Châu Phú A, TP. Châu Đốc) là công trình còn lưu lại nhiều dấu ấn văn hóa đặc sắc, phản ánh nét đẹp tín ngưỡng của người dân địa phương.

Đình thần Châu Phú có quá trình hình thành khá đặc biệt, gắn liền với gia tộc Lê Công (còn gọi là Cửu Long Nhà Lớn). Vốn được xây dựng với mục đích tỏ lòng biết ơn với danh thần Nguyễn Hữu Cảnh, người có công rất lớn trong quá trình “mang gươm mở cõi” đất phương Nam, gia tộc Lê Công đã đứng ra vận động người dân và đóng góp tiền của, công sức cất ngôi miếu bằng gỗ lợp lá (tại vị trí Bệnh viện Đa khoa Khu vực Châu Đốc cũ) để thờ phụng ông. Tuy nhiên, dưới thời Pháp thuộc, vì mục đích xây dựng bệnh viện mà ngôi đình bị di dời và xây mới lại ở vị tri hiện tại.

Đình thần Châu Phú vừa có giá trị lịch sử lại vừa mang nét đẹp kiến trúc độc đáo. Đình được xây dựng theo kiểu ba gian hai chái đúng phong cách Nam Bộ. Nóc đình có lầu mái tam cấp, trên nóc gắn biểu tượng nhiều linh vật, như: Lưỡng long chầu nguyệt, công, phụng, sư tử…tất cả đều thể hiện nét khỏe khoắn, uy nghi. Đình có khá nhiều cửa sổ được tạo hình theo lối kiến trúc Pháp. Bên trong có 40 cột cái bằng gỗ quý. Trên cột có nhiều đôi liễn sơn son thiếp vàng với nội dung ca ngợi công đức Chánh thần Nguyễn Hữu Cảnh.

Chùa Tây An, hay còn gọi là Tây An cổ tự, là biểu tượng cho sự giao lưu kiến trúc giữa Việt Nam và Ấn Độ, tọa lạc ngã ba ngay dưới chân núi Sam (nay thuộc phường Núi Sam, thành phố Châu Đốc) cùng khuôn viên rộng rãi có diện tích 15.000 m2. Lấy màu xanh của núi Sam làm nền, điểm ấn tượng nhất của chùa là mặt chính với ba ngôi cổ lầu nóc tròn hình củ hành, màu sắc sặc sỡ nhưng hài hòa. Chùa cất theo lối chữ “tam”, có kiến trúc kết hợp phong cách nghệ thuật Ấn Độ và kiến trúc cổ dân tộc Việt, được xây dựng với các vật liệu bền chắc như gạch ngói, xi măng.

Về với miền Tây nghe câu hò vọng cổ, thăm chợ nổi Châu Đốc với những nét đẹp xưa độc đáo của vùng sông nước An Giang. Những chiếc ghe mộc mạc, lớn nhỏ đủ loại đưa người dân cũng như khách đến len lỏi mua hàng. Đối với người dân địa phương, họ ít khi dùng đến cụm từ “chợ nổi Châu Đốc” mà chỉ quen với hai tiếng “ra ghe”. Đó là hai từ vắn tắt để chỉ việc trao đổi, mua bán tại chợ nổi Châu Đốc. Điểm đặc biệt khi đến với khu chợ này là chủ ghe không chào hàng bằng tiếng rao, mà bằng cách “bẹo hàng”, cắm xuống sông rồi treo món đó lên, ai bán chuối thì bẹo chuối, ai bán dưa thì bẹo dưa. Sản vật phong phú đậm chất địa phương mà tiêu biểu nhất là trái cây miệt vườn.

Bạn nhớ dậy sớm để tham gia phiên chợ lúc đông đúc nhất vào khoảng 6 – 7 giờ sáng.

Bánh bò thốt nốt là món ăn ưa thích của người miền Tây đồng thời cũng là đặc sản An Giang nổi tiếng. Vị thơm ngon, ngọt béo của đường thốt nốt khiến du khách dù chỉ một lần nếm thử thôi cũng phải gật gù khen ngợi. Bánh tuy là món ăn dân dã nhưng lại được xem là đặc sản của vùng đất Châu Đốc, được làm từ những nguyên liệu gần gũi, giản dị có tại địa phương, do chính bàn tay của những người “thợ” là những người nông dân chân chất thật thà vùng Bảy Núi làm nên.

Khi về Châu Đốc, bạn nên tới thăm khu chợ nổi tiếng với các loại mắm, khô cá, bánh, hoa quả… đặc trưng của miền Tây. Đặc sản nổi tiếng nhất của chợ Châu Đốc là mắm. Chợ có một khu dành riêng bán các loại mắm, từ mắm chốt, mắm sặt, mắm trèn, tới mắm thái, mắm rô… Các thùng mắm tỏa mùi đặc trưng, được đặt trên các kệ cao sạch sẽ, đề giá rõ.

Cây sầu đâu còn gọi là cây xoan ăn gỏi, một loài cây mọc hoang, nhiều nhất ở Châu Đốc và vùng Bảy Núi – An Giang. Lá sầu đâu nhỏ, dài và mỏng. Lúc còn non, đọt có màu tim tím. Gỏi sầu đâu được biết đến như đặc sản đặc trưng nhất khi nhắc đến cây sầu đâu, từ gỏi tôm, gỏi thịt, gỏi cá cho đến gỏi khô, thứ nào cũng tuyệt hảo.

Khô cá lóc sau khi nướng chín, xé ra từng miếng nhỏ rồi trộn chung với đọt sầu đâu, đem chấm chung với nước mắm me đậm đặc, cay, chua nhưng vừa ăn, không mặn, nhằm làm tăng thêm hương vị đậm đà. Vị đắng dìu dịu của sầu đâu và vị mặn, ngọt, dai dai của cá quyện với nhau càng làm cho khẩu vị thăng hoa nhờ mùi đặc trưng, lạ miệng, hoàn toàn không giống với bất cứ loại gỏi nào.

Bò bảy món núi Sam gồm lòng bò luộc, bò đun bánh hỏi, cháo bò, bò khía bánh mì, bò xào lá giang, bò lúc lắc và bò bít tết. Nguyên liệu chính để làm nên các món này là thịt bò vùng Bảy Núi, mềm, ngọt mà vô cùng thơm ngon. Điểm đặc trưng khi làm bò bảy món là người ta ít mua thịt làm sẵn ở chợ mà mua nguyên con bò còn sống và phải là bò tơ (hay là bê, bò con, chỉ một con bò còn non hoặc sắp trưởng thành). Sau khi làm bò xong thì dùng rơm thui cho da bò săn lại gọi là bê thui, miếng thịt còn cả da ăn mới ngọt và bùi.

Ai từng đi du lịch Châu Đốc hẳn không lạ gì với loài hoa đặc trưng nổi tiếng của sông nước miền Tây này. Tháng 8 đến tháng 10 âm lịch hàng năm, mùa nước nổi là lúc bông điên điển có nhiều nhất, đặc biệt là ở rừng tràm Trà Sư. Bông điên điển Châu Đốc cánh cũng dày hơn những vùng khác một chút, được xem như một loại rau đặc biệt, là nguồn nguyên liệu để chế biến nhiều món ăn ngon mang đậm hương vị xứ sở như dưa chua điên điển, canh điên điển, gỏi điên điển và phổ biến nhất là dùng kèm các loại ra khác trong các món lẩu cá đậm hương vị miền Tây.

Châu Đốc An Giang được xem là xứ sở của thốt nốt, nên có rất nhiều món ăn chế biến từ thốt nốt làm cho ẩm thực Châu Đốc thêm phần phong phú hơn rất nhiều.

Món đơn giản nhất từ thốt nốt mà du khách có thể gặp bất cứ đâu là nước thốt nốt ngọt thanh, với ít cùi thốt nốt dẻo dẻo trong trong ngon đến lạ lùng. Thốt nốt tươi là một món giải khát tự nhiên thơm ngon chẳng thua kém gì nước dừa. Thốt nốt không chỉ được dùng tươi như thế, mà còn được dùng để nấu chè và đường thốt nốt thơm ngọt dùng như các loại đường phổ biến khác. Đường thốt nốt Châu Đốc có màu vàng nhạt, thơm và còn có vị béo được sử dụng rất nhiều trong nấu ăn, làm cho các món ăn có vị thơm đặc biệt ngọt thanh rất đặc trưng.

Tung lò mò, từ cái tên đã gây nhiều tò mò cho du khách thập phương, là món ăn đặc trưng đậm chất truyền thống của dân tộc Chăm xứ An Giang, hay còn được biết đến là lạp xưởng bò. Người Chăm theo đạo hồi và kiêng thịt lợn nên món Tung lò mò họ làm chỉ dùng nguyên liệu từ bò.

Vào đến khu vực người Chăm sinh sống ở Châu Đốc, du khách sẽ thấy trước sân nhà phơi đầy dây cuộn dài trên những cây sào hay sạp gỗ tre màu đỏ sẫm. Đó chính là món tung lò mò nổi tiếng của người Chăm.

Tung lò mò có hai loại, loại chua và không chua. Loại chua được bỏ thêm cơm để tạo hèm cho vị chua nhẹ nên có mùi và vị rất lạ miệng. Loại không chua dành cho những du khách không quen khẩu vị.

Đem miếng tung lò mò nướng trên bếp, khi vừa chín tới, đem xuống cắt nhỏ rồi gắp một miếng đang nóng hổi chấm với nước tương, ta sẽ cảm nhận được đủ dư vị lạ trong miệng. Từ mùi thơm của thịt bò nướng, vị béo bùi của mỡ bò, vị chua nhẹ của lạp xưởng đến vị ngọt, mặn, cay của nước tương hòa cùng mùi thơm của rau quế, hơi cay xé của hạt tiêu sọ, tất cả tạo nên hương vị độc đáo và thú vị.

Món Cơm nị – cà púa cũng là món ăn truyền thống nổi tiếng của làng Chăm Châu Giang. Hai món ăn này là sự kết hợp hài hòa, bổ sung cho nhau, cách nấu tương đối cầu kì, độc đáo và khá lạ đối với cả du khách Việt và du khách quốc tế. Cơm nị thì nấu gạo chung với sữa, còn cho thêm trái nho khô tùy theo sở thích riêng biệt của mỗi người, còn món cà púa thì dùng thịt bò để chế biến, chế biến theo một cách tẩm ướp gia vị rất riêng, sử dụng nhiều nguyên liệu như rượu, gừng, nước cốt dừa, cà ri, hành,…tạo nên nét độc đáo cho món ăn dân tộc.

VII. Khách sạn đáng lưu ý khi du lịch Châu Đốc

Tiêu chuẩn: 3*

Địa chỉ: Vĩnh Đông 1, Núi Sam, Thành phố Châu Đốc, An Giang

Nằm ngay trên sườn núi Sam, thành phố Châu Đốc, cách trung tâm An Giang khoảng 60km về phía tây, VIctoria Nui Sam Lodge nằm nép mình giữa núi non Châu Đốc cùng một hệ thống kênh rạch, đình chùa núi Sam bao quanh.

Khách sạn này quyến rũ khách thập phương bởi những tiện nghi hiện đại nhưng vẫn không phá hủy mà hòa quyện vào nét mộc mạc, giản dị của cảnh vật xung quanh, cho bạn không gian yên tĩnh mà ấm cúng vô cùng cho những chuyến nghỉ dưỡng.

Tiêu chuẩn: 4*

Địa chỉ: 1 Lê Lợi, Cái Dầu, Thành phố Châu Đốc, An Giang

Được xây dựng theo phong cách thuộc địa với lối kiến trúc thấp tầng của Pháp, Victoria Châu Đốc là sự giao thoa tuyệt vời với khung cảnh tự nhiên xung quanh. Nằm bên bờ sông Hậu, trên ngã ba sông thuộc vùng Châu Đốc ở Đồng Bằng Sông Cửu Long, nơi đây vẫn luôn là điểm khởi nguồn lý tưởng cho hành trình khám phá cảnh đẹp trong vùng. Từ Khách sạn Victoria Châu Đốc, ta có thể nhìn bao quát được toàn bộ khung cảnh sống trên sông, từ những khu làng chài nổi với những người dân cần mẫn, cho đến khu chợ nổi nhộn nhịp với các hoạt động giao thương hay làng Chăm yên bình và hiền hòa.

Đã đi du lịch thì hẳn ai cũng muốn mang về chút quà mang đậm dấu ấn, bản sắc của nơi mà mình đến. Đi Châu Đốc về mà không mang theo chút mắm khô hay vài dây tung lò mò thì quả là điều thiếu sót.

Đối với việc mua sắm đặc sản địa phương, bạn nên tìm đến chợ Châu Đốc, khu chợ tấp nập với bạt ngàn các loại mắm cho bạn lựa chọn.

Trong hành trình du lịch miền Tây có ghé Châu Đốc, du khách chẳng khi nào quên mang về những khoanh đường thốt nốt Châu Đốc rất thơm ngon để làm quà, như một món quà đặc sản vùng miền rất quý mà ai cũng trân trọng.

Du lịch Châu Đốc, du khách dễ bị “mê hoặc” bởi những trái me Thái chín ngọt lịm, thơm lừng bày bán khắp nơi. Thỉnh thoảng, du khách cũng sẽ bắt gặp những sạp hàng bán quả mây gai (hay còn gọi là mây Thái, mây sa lắc), một loại quả hiếm và chỉ phổ biến ở An Giang. Dọc theo các tuyến đường về Châu Đốc có rất nhiều sạp hàng bày bán quả mây gai.

Hommage : Chao Mao, Le Seigneur De La Rue Princesse ! / 2023

Décédé le 11 décembre dernier, la cérémonie de 40e jour d’Adama Koné dit Chao Mao a lieu le 24 janvier 16, au domicile familial sis à Yopougon Sopim. Avant cet événement, les artistes, amis et connaissances rendent un hommage à l’illustre disparu, samedi 23 janvier à l’espace Gbêkê à partir de 18 heures. chúng tôi retrace quelques souvenirs du ” Seigneur ” de la fameuse ” Rue Princesse ” d’Abidjan.

Ceux qui ont connu la fameuse Rue Princesse dans ses débuts glorieux savent qui est Adama Koné dit Chao Mao. Il était le propriétaire de l’un des premiers maquis de la Rue…

En ce temps-là, les maquis de cette périphérie étaient les lieux où les travailleurs et noceurs descendaient après le boulot pour soigner le stresse et la fatigue endurés après toutes les tâches et activités effectuées pendant la journée. Raison pour laquelle les noms des maquis avaient un lien avec le domaine de la santé. L’on comptait des maquis tels ” La Clinique “, ” Le Sérum ” et ensuite la ” La pharmacie de garde “. L’Image était la seule boîte de nuit dans le temps de cette rue. C’est ce même espace qui est devenu récemment Le ” Café Cacao bar ” avec Charly Parker et aujourd’hui ” Métro Parc ” avec Hamed Boucantier comme gérant. C’est suite à la notoriété et la gloire de ces premiers espaces qu’est née la ” Rue Princesse “, avec une panoplie de maquis et de bars ensuite.

L’instigateur des maquis géants ou maquis modernes!

Chao Mao a donné vie à la Rue Princesse avec des maquis de renom. Voyant autrement les choses, Chao est passé à une vision plus grande. C’est ainsi qu’il a lancé le concept de maquis géants avec l’ouverture du ” Jet 27 “. Un espace comparable à une boîte de nuit à ciel ouvert avec toutes les commodités (son, lumière, confort…). Un lieu incontournable en Abidjan, qui a donné du travail à de nombreux jeunes ivoiriens en quête d’emplois. L’affluence de cet espace et des autres établissements a fait de la rue Princesse un site touristique très fréquenté par tous ceux qui venaient en Côte d’Ivoire. Avec la naissance du ” Jet 27 ” de Chao Mao, la Rue Princesse a eu une renommée internationale.

Pourquoi Chao Mao était-il surnommé ” L’Industriel “?

Inspiré dans ses activités de la nuit, Chao Mao est devenu incontournable. Et il a multiplié ses investissements. Du Sérum devenu le Magnum, il est devenu un véritable opérateur économique dans le monde de la nuit avec la naissance du maquis le Jet 27. Cet maquis a été l’un des espace des plus réputés de la Rue Princesse, pour avoir été à la base de l’éclosion et de la promotion de plusieurs genres musicaux tels que le Youssoumba avec les Youlés, Aboutou Roots, A Nous Les Petits…, surtout le coupé-décalé et autres. Toutes les grandes dédicaces d’artistes se tenaient en ce lieu. C’est d’ailleurs le Jet 27 qui a servi au lancement de l’album ” 1er Gaou ” de Magic System, qui a fait le tour du monde. Le Jet 27 a été également cet espace-là qui a donné du travail à de nombreux DJ devenus aujourd’hui artistes chanteurs. Chao Mao, à travers ses établissements, a également donné du boulot à des étudiants devenus de grands acteurs du monde du showbiz aujourd’hui, tels DJ Boombastik, Aladji Toutouya le vieux Mouton… Le Jet 27 tournait comme une véritable entreprise, avec plusieurs dizaines d’employés. C’est ainsi qu’il a été baptisé Chao Mao l’Industriel.

La répartition de ses biens

Chao Mao laisse derrière lui six (06) enfants. L’on compte parmi les biens du disparu deux immeubles à la Rue Princesse et autres. Concernant la répartition de ses biens, ” cela reste uniquement du domaine familial “, nous a t- on expliqué. Son frère aîné, qui est une autorité du pays, avec les autres membres de la famille se chargeront de gérer les biens du défunt afin d’offrir un avenir rassurant aux enfants du ” Père de la Rue Princesse “.

Article et propos recueillis par Athanase Konan athanasekonan@abidjanshow.com

Commentaires

Commentaires