Xu Hướng 1/2023 # Tà Vương Đế Phi: Nghịch Thiên Thuần Thú Sư # Top 6 View | Raffles.edu.vn

Xu Hướng 1/2023 # Tà Vương Đế Phi: Nghịch Thiên Thuần Thú Sư # Top 6 View

Bạn đang xem bài viết Tà Vương Đế Phi: Nghịch Thiên Thuần Thú Sư được cập nhật mới nhất trên website Raffles.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Editor: ChieuNinh

Vẻ mặt Tiểu phá hài đầy khó chịu, mặc dù nữ nhân Dạ Thất Thất kia thường bắt nạt hắn, hắn cũng muốn thu thập báo thù nàng á, nhưng thân phận của nàng bày ra đó, ai kêu nam nhân của người ta có bản lĩnh đâu? Đời này của hắn đoán chừng là báo không được thù, vậy thì nịnh nọt nàng là được. Căn cứ kinh nghiệm của hắn, chỉ cần nịnh nọt Dạ Thất Thất, cái tên kia cũng sẽ không tính sổ với hắn.

Hắn vừa lập xong kế hoạch, còn chưa kịp áp dụng, liền bị người khác phá hư, vậy không phải là đánh vào mặt hắn sao?

Nghĩ tới Long Dục hắn đường đường là… Lại bị một người phàm làm mất mặt như vậy, thù này không báo, ngày sau hắn còn có mặt mũi nào trở về gặp lão cha vô sỉ?

“Ta đi cùng với ngươi, Thương Khung Các bọn hắn khinh người quá đáng!” Phong Tháp Tháp tức giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt, quả đấm nắm chặt, gân xanh ở cổ nổi lên.

Trước kia Thương Khung Các khiêu khích chèn ép khắp nơi, bọn họ đều nhịn! Nhưng hôm nay, bọn họ lại nổi lên sát ý, nhìn miệng vết thương kinh người ở trên người Lôi Bằng, đến ngay cả Phong Tháp Tháp từ trước đến nay là người nhát gan cẩn thận nhất cũng khó mà áp chế phẫn nộ dưới đáy lòng.

Lôi Bằng không sợ trời không sợ đất, sợ nhất côn trùng mềm nhũn, giờ phút này, sắc mặt tái nhợt, một bộ dáng cứng còng đứng đó có thể bất tỉnh bất cứ lúc nào, cũng không dám thở mạnh một cái.

“Lôi Dương, ngươi đi không?” Tiểu Ái đi tới ngưỡng cửa quay đầu hỏi một câu với Lôi Dương mặt đang âm trầm không nói tiếng nào.

Nghe vậy, Lôi Dương chậm rãi ngẩng đầu, trong con ngươi đen tối không ánh sáng đầy dẫy một cỗ lệ khí khó tả.

Trầm mặc một lát, Lôi Dương mở miệng: “Triệu tập tất cả mọi người Dạ Môn, sau nửa canh giờ gặp.”

Tiểu Ái: “…”

“Không phải là giống như ta nghĩ đi?” Trong mắt của Tiểu Ái thoáng lóe lên sự hưng phấn, ánh mắt chỉ sợ thiên hạ không loạn tiết lộ ý tưởng của nàng giờ phút này.

Lôi Dương nhếch môi cười lạnh, trong mắt hiện ra hàn quang kinh người, nói: “Nhẫn nhịn, sẽ chỉ để cho người ta càng thêm không kiêng nể gì cả giẫm lên đỉnh đầu của chúng ta. Là thời điểm để cho người khác biết rõ, uy nghiêm của Dạ Môn, không thể xâm phạm!”

Dạ Môn, không chỉ là một cái hứa hẹn của bọn họ với Thất Thất, lại càng là địa phương bọn họ trút xuống tất cả tâm huyết.

Tôn nghiêm của bọn họ, không cho phép chà đạp!

“A Dương, thật tốt, chúng ta làm một trận rửa sạch Thương Khung Các!” Phong Tháp Tháp nhiệt huyết kêu gào.

Khóe miệng Lôi Dương khẽ run rẩy, trong nội tâm mang theo vài phần bất đắc dĩ, nếu như có thể, làm sao hắn không muốn nhổ tận gốc Thương Khung Các, nhưng tình thế trước mắt hắn lại có thể thế nào?

Nếu như có Thất Thất ở đây thì tốt rồi, thủ đoạn của nàng lợi hại, chủ ý kỳ quặc vô cùng, nếu như nàng ở đây, có lẽ khốn cảnh trước mắt căn bản là không thành vấn đề đi!

Nghĩ đến Dạ Thất Thất có thủ đoạn thông thiên như vậy, Lôi Dương chỉ đành phải âm thầm thở dài.

“Tháp tháp, Tiểu Ái, các ngươi đừng tự tiện hành động, theo kế hoạch mà làm việc!” Lôi Dương lo lắng bọn họ sẽ tự tiện hành động, dặn dò hết lần này đến lần khác.

“Ừ mà, ta hiểu.” Nói xong, thân hình Phong Tháp Tháp nhanh chóng rời đi nhanh như làn gió.

“A Dương, ngươi quyết định, muốn tử chiến cùng Thương Khung Các? Có cần ta tiết lộ tin tức này cho phó viện trưởng biết không? Có hắn ở đây, Thương Khung Các không đến mức quá phận…”

Lôi Dương cắt đứt lời Tiểu Ái còn chưa nói hết, xoay người đi đến bên cửa sổ, nhắm mắt lại, cảm thụ được cảm giác gió lạnh thổi đánh ở trên mặt, trầm mặc một lát, mới chậm rãi mở miệng nói: “Cuối cùng chim ưng non cũng phải làm hùng ưng tự do bay lượn, núp ở dưới đôi cánh người khác, làm sao mà trưởng thành? Không trải qua mưa gió, chim ưng non vĩnh viễn cũng không cách nào trưởng thành thành hùng ưng chân chính bay lượn chín tầng mây.”

Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

Đèo Tà Nung Đà Lạt

Bên cạnh đèo Prenn, đèo Mimosa, đèo Dran… thì Đà Lạt còn có cung đường đèo Tà Nung. Sở hữu nhiều nét đẹp thơ mộng, nằm trên cao nguyên LangBiang nổi tiếng, nơi đây là địa danh quen thuộc đã và thu hút được sự quan tâm của du khách khi đi du lịch Đà Lạt.

1. Đèo Tà Nung Đà Lạt ở đâu?

Tên gọiđèo Tà Nung Đà Lạt bắt nguồn từ việc con đường đèo này đi qua làng Tà Nung, người dân thuận miệng gọi mãi mà thành. Đèo nằm trên tỉnh lộ 725, có vai trò nối liền 2 địa điểm thành phố Đà Lạt với huyện Lâm Hà (tỉnh Lâm Đồng).

Để đến được đây, từ trung tâm thành phố Đà Lạt bạn chỉ cần chạy theo hướng thác Cam Ly, đến đoạn ngã ba Suối Vàng sẽ thấy bảng chỉ dẫn đường đi đèo Tà Nung.

2. Rừng hoa bên chân đèo Tà Nung Đà Lạt

Khi mùa mưa cao nguyên kéo về, những bông hoa quanh đèo Tà Nung lại chen nhau đua nở. Sở hữu cảnh đẹp tự nhiên của núi rừng, đèo không chỉ đơn thuần khoác lên mình sắc xanh cây lá. Mỗi mùa, một rừng hoa dưới chân đèo lại nở rộ, ngập cả lối đi.

2.1 Rừng hoa hướng dương

Giá vào cổng: Miễn phí.

Nếu thích bạn có thể mua hoa ở vườn mang về với giá 5k/ bông.

Các mùa hoa ở Đà Lạt luôn khiến những kẻ lữ hành mê mẩn. Và mùa hướng dương cũng dễ dàng làm rung rinh trái tim bất kì ai. Rừng hoa hướng dương trên đèo Tà Nung không phải tự nhiên mà có. Nó xuất phát từ việc người dân nơi đây muốn tạo ra không gian nghỉ chân thoải mái cho khách du lịch nên đã đưa ra ý tưởng này. Sát dưới chân đèo, vườn hoa có tổng cộng khoảng 5.000 mét vuông, thu hút rất đông những du khách đến tham quan thưởng ngoạn và chụp ảnh ngoại cảnh.

Không chỉ là hướng dương, tùy từng thời tiết thích hợp mà chủ vườn xem xét trồng xen kẻ nhiều loại hoa với nhau như: hoa cải, hoa thạch thảo…

2.2 Vườn hoa tam giác mạch

Vào những dịp cuối năm, nhiều người thường chọn du lịch Hà Giang để ngắm mùa hoa tam giác mạch. Thế nhưng, trong khoảng thời gian gần đây, chẳng cần đi đâu xa xôi, nhiều người thực hiện tour Đà Lạt 3 ngày 2 đêm để có thể ngắm được mùa hoa tam giác mạch.

Vốn dĩ mang danh là khó trồng, khó chăm sóc thế nhưng tam giác mạch lại ngẫu nhiên “yêu chiều” khí hậu Đà Lạt và mọc thành từng vườn bạt ngàn bên trong khuôn viên chùa Vạn Đức. Dù số lượng không nhiều như ở cao nguyên Hà Giang, thế nhưng bấy nhiêu thôi cũng đã đủ để khiến du khách cảm thấy thỏa lòng mong đợi.

2.3 Cánh đồng dã quỳ

Hoa dã quỳ Đà Lạt chẳng ai trồng bao giờ, ấy vậy mà cứ vào mùa mưa là chúng lại nở rộ ngập lối đi, phủ lên đèo Tà Nung Đà Lạt một màu vàng rực rỡ.

Hoa nở dọc 2 bên đường, khắp chân đèo, cạnh những gốc thông… Xuyên suốt đoạn đường đèo không đâu là không thấy bóng dáng. Chỉ là loài cây dại thôi nhưng dã quỳ Đà Lạt lại đẹp đến mê hồn, làm bao người lữ khách thập phương đem lòng say đắm.

3. Những địa điểm tham quan ở đèo Tà Nung Đà Lạt

Đèo Tà Nung không chỉ có hoa, nơi đây còn có những thắng cảnh hoang sơ, hùng vĩ dưới các cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn.

3.1 Thác Vọng đèo Tà Nung

Thác vọng là một trong những dòng thác hiếm hoi còn giữ được vẻ hoang sơ của núi rừng Tây Nguyên. Người dân địa phương gọi chúng bằng nhiều tên thay thế như thác Ba Tầng hay thác Cửa Thần… Dòng thác hoàn toàn tự nhiên này có chiều cao khoảng 10 mét, mùa nào cũng đổ nước xối xả nhìn trắng cả một góc trời.

Một điều thú vị là tên thác Ba Tầng trong tiếng dân tộc người Srê gọi là Liang Peknũ. Cảnh đẹp của dòng suối như một bức tranh thủy mặc được thiên nhiên tỉ mỉ an bày. Đối với những ai yêu thích khám phá, tìm tòi thì đây có lẽ là địa điểm phù hợp nhất dành cho bạn.

3.2 Hang Dơi đèo Tà Nung

Đường đi đến hang Dơi chất đầy đất đá và rêu xanh, khách tham quan phải tập trung cao độ khi bước. Để an toàn, bạn phải bám tay chắc vào các vách đá hoặc rễ cây rừng cạnh bên.

3.3 Làng dệt lụa

Địa điểm cuối cùng bạn có thể tham quan khi đến với đèo Tà Nung Đà Lạt chính là làng dệt lụa thuộc thị trấn Nam Ban. Làng dệt có đa số là dân tộc người K’ho sinh sống, nghề dệt cũng từ họ mà khởi điểm và lưu truyền đến tận hôm nay. Nơi đây chính là địa điểm lý tưởng dành riêng cho những ai muốn sống hòa nhập và tìm hiểu văn hóa của người dân vùng núi.

Hình Tượng Thiên Nhiên Trong Âm Nhạc

Âm nhạc vốn là sự hợp nhất giữa thiên nhiên hoà cùng những cảm xúc tinh tế và trí tuệ của con người. Bằng những hình thức thể hiện khác nhau, những ngôn ngữ âm nhạc khác nhau, thiên nhiên đã trở thành nhân tố quan trọng trong những tác phẩm âm nhạc. Có thể nói, từ âm nhạc dân gian đến những tác phẩm âm nhạc kinh điển qua các thời kỳ: Trung cổ (1100 – 1400), Phục hưng (1400 – 1600), Baroque (1600 – 1750), Cổ điển (1750 – 1820), Lãng mạn (1820 – 1910), hay âm nhạc thế kỷ 20 đã có nhiều tác phẩm phác họa hình tượng thiên nhiên và cuộc sống con người. Đó là những tác phẩm có sức sống vượt thời gian, vượt không gian và tồn tại trong đời sống của nhân loại.

Hình tượng thiên nhiên được tái hiện trong các tác phẩm âm nhạc của các nhạc sĩ thường mang tính khái quát. Vì vậy, khi nghe một tác phẩm không ai có thể đưa ra một cách cụ thể là những câu nhạc nào đang diễn tả một hình ảnh thiên nhiên cụ thể mà chỉ có thể bao quát chung toàn tác phẩm để thấy tinh thần của thiên nhiên trong đó. Nhìn chung, chỉ nhạc sĩ sáng tác mới có thể nói chính xác được những hình tượng thiên nhiên trong các tác phẩm của mình. Đôi khi cũng có những tác phẩm của các nhạc sĩ sau này được người khác đặt tên hoặc gắn nó với với một vẻ đẹp nào đó trong thiên nhiên.

Chủ đề “Hình tượng Thiên nhiên trong Âm nhạc” trong bài viết này xin giới thiệu một số tác phẩm tiêu biểu của một số nhạc sĩ nổi tiếng trên thế giới qua các thời kỳ: Âm nhạc tiền cổ điển (Baroque), âm nhạc Cổ điển, âm nhạc Lãng mạn, và âm nhạc thế kỷ 20.

1. Thiên nhiên trong âm nhạc thời kỳ Baroque

Thời kỳ âm nhạc Baroque, hay còn gọi là Tiền cổ điển (1600 – 1750) đã có nhiều nhà soạn nhạc nổi tiếng như: Johann Sebastian Bach của nước Đức (1685 – 1750), George Frideric Handel người Anh gốc Đức (1685 – 1759), Alessandro Scarlatti của nước Ý (1660 – 1725)… nổi bật là nhạc sĩ Аntoniо Vivaldi của nước Ý (1678 – 1741) đã có tác phẩm viết về thiên nhiên.

Trong các tác phẩm viết về thiên nhiên thì Tổ khúc âm nhạc là hình thức biểu hiện tốt nhất. Mỗi chương nhạc trong các tổ khúc đó còn được coi như một tác phẩm độc lập. Có thể kể đến bản Tổ khúc Concerto viết cho bộ dây “The Four Seasons” – Bốn mùa của nhạc sĩ kiêm nghệ sĩ đàn Violon của nước Ý, đó là Antonio Vivaldi (1678 -1741). Tác phẩm đã phác hoạ bức tranh toàn cảnh về các mùa trong một năm. Tác giả đã giới thiệu ý đồ của từng chương nhạc với phần giải thích ngắn. Trong nhiều tài liệu âm nhạc đã viết về chương I với tên gọi Mùa Xuân như sau: “Mùa xuân đến, chim muông vui mừng ca hát chào Xuân. Những con suối reo róc rách. Mây đen kéo đầy trời. Sấm sét cũng báo hiệu mùa xuân về. Và rồi chim non lại ca hát ngọt ngào. Trên bãi cỏ, chú bé chăn dê ngủ ngon dưới gốc sồi xào xạc lá xanh… Những nàng tiên nhảy múa với điệu nhạc đồng quê…”.

2. Thiên nhiên trong âm nhạc Cổ điển

Thời kỳ âm nhạc cổ điển vào khoảng năm 1750 – 1820. Trên thực tế đã có nhiều nhạc sĩ sáng tác những tác phẩm âm nhạc cổ điển trong đó có khắc họa những hình tượng từ thiên nhiên, đặc biệt là các nhạc sĩ thuộc Trường phái Âm nhạc cổ điển Viên.

Một trong những đại diện tiêu biểu của Trường phái Âm nhạc cổ điển Viên phải kể đến nhạc sĩ người Áo, đó là Franz Joseph Haydn (1732 -1809). Ông đã sáng tác nhiều thể loại âm nhạc khác nhau, đặc biệt thành công với những tác phẩm giao hưởng. Với 104 bản giao hưởng, nhạc sĩ Haydn đã chuyển tải vào trong đó những suy nghĩ, khát vọng, tình cảm của nhạc sĩ và tái hiện cả cuộc sống thiên nhiên hay cuộc sống đời thường vào trong những giai điệu âm nhạc.

Đại diện nữa của Trường phái Âm nhạc cổ điển Viên phải kể đến thần đồng âm nhạc nước Áo: Wolfgang Amadeus Mozart (1756 – 1791). Hình tượng thiên nhiên khi mùa xuân đến đã được nhắc tới ở chương I mang tên “Mùa Xuân” trong tác phẩm “Symphony No.40” (Giao hưởng số 40) của W.A. Mozart mà ông viết xong vào ngày 25/7/ 1788. Tác phẩm trở thành đỉnh cao trong sự nghiệp sáng tác của ông. Có lẽ với tính chất âm nhạc đầy cảm xúc nội tâm của con người trước thiên nhiên tươi đẹp đã khiến người nghe liên tưởng tới những hình ảnh phong phú khác nhau và đặt cho nó một tiêu đề nào đó. Trong cuốn sách “Mozart” của nhà thơ Bằng Việt đã có đoạn mô tả Chương I bản giao hưởng số 40 của Mozart như một cảm xúc về Mùa Xuân: “Âm nhạc mang tính kịch, không chỉ đơn thuần ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên mà nó còn gần với số phận con người trước bao điều bất công, trở lực trong cuộc đời. Giai điệu bi thương hết sức gần gũi với nỗi đau khổ của con người đang cần có sự đồng cảm sâu xa… Đồng thời bản nhạc vẫn có nét chìm trầm tĩnh, tuy dịu dàng nhưng rắn rỏi, không khuất phục, nó là mầm sống bền bỉ, lòng phản kháng dũng cảm còn ẩn náu đến cùng trong mọi nỗi đau và không cho phép con người tuyệt vọng, mà tin tưởng vào Mùa Xuân mới đang đến. Những giai điệu mang nỗi buồn man mác được giải thoát trong ánh nắng ám áp của Mùa Xuân và trong đó có niềm hy vọng, nó trải rộng dần theo những tia nắng dọi loang xuống cánh đồng, như những búp chồi xanh mọc lại trên thân cây trụi. Mùi hương đồng nội chất phác toả đến và xoa dịu đi bao nỗi buồn. Đó là quy luật vĩnh cửu và thiêng liêng của cuộc sống mỗi khi Xuân về!”.

Trường phái Âm nhạc cổ điển Viên còn có nhạc sĩ thiên tài nước Đức: Ludwig van Beethoven (1770 – 1827). Hình tượng con người với thiên nhiên đã được khắc hoạ rõ nét trong bản “Symphony No.6” – Giao hưởng số 6 còn có tên gọi: ” Đồng Quê”. Trong giáo trình “Lịch sử âm nhạc Thế giới” của Nhạc Viện Hà Nội – nay là Học viên Âm nhạc Quốc gia Việt Nam có đoạn viết về tác phẩm này như sau: “Đây là sự truyền đạt những cảm xúc của Bethoven khi ông luôn sống gần gũi với thiên nhiên và cuộc sống thôn dã, điều này đã cho ông cảm xúc để vẽ nên bức tranh phong cảnh bằng âm thanh, với sự kết hợp hài hoà và cân đối của con người với thiên nhiên. Ở đây đã phản ánh rõ nét những tình cảm riêng tư thầm kín, sự thanh thản cao độ của tâm hồn được kết hợp với cuộc sống sôi nổi mãnh liệt. Ngoài tiếng chim hót dịu dàng (chim cu, hoàng anh, hoạ mi) và tiếng suối reo róch rách trong Chương II có tên gọi “Cảnh bên suối”, với những giai điệu gợi lên cảm giác yên tĩnh, nhẹ nhàng trong tiếng lao xao của cây rừng, tiếng suối reo, tiếng chim hót, và những ý thức về sự vĩnh cửu trong vũ trụ. Ta còn nghe thấy Chương III “Cuộc vui tập thể của dân làng” là những nét nhạc mộc mạc của các nhạc cụ dân gian, những điệu múa. Đặc biệt là Chương IV với tên gọi là “Giông tố” là sự khai thác tính năng các nhạc cụ trong Dàn nhạc giao hưởng để tạo nên những âm thanh trong cơn giông tố kéo đến làm tan cuộc vui. Ta có thể ghe thấy tiếng đàn Violon Cell và Contrabasse gầm rú, nhóm Violon miêu tả tiếng mưa rơi tí tách bằng những âm thanh ngắt quãng, tiếng sáo và trống định âm bắt chước ánh chớp và tiếng sấm vang rền – đây thực sự là bức tranh giông tố nổi bật với những nét nhạc thấm đượm tâm trạng hồi hộp của con người trước sức mạnh tự phát hùng vĩ của thiên nhiên… Cơn giông tố mạnh dần, nếu nhắm mắt lại người nghe sẽ thấy cảm giác lạnh run, chơi vơi trong cơn mưa với từng đợt gió mạnh. Sau cơn bão tố, tiếng sáo trong “Bài ca mục đồng” lại vang lên thanh bình…”.

3. Thiên nhiên trong âm nhạc Lãng mạn

Âm nhạc Lãng mạn xuất hiện khoảng năm 1820 đến năm 1910. Thời kỳ này tiếp tục có nhiều nhạc sĩ nổi tiếng với những tác phẩm âm nhạc có tiêu đề rõ rệt, khai thác sâu sắc thế giới nội tâm con người trước cuộc sống và thiên nhiên. Những nhạc sĩ thời kỳ Lãng mạn như: Hector Berlioz, Johannes Brahms, Richard Wagner và Piotr Ilyich Tchaikovsky, Chopin , Wagner, Schubert, Dvorak, Berlioz, Bizet, Grieg, Liszt, Schuman…

Những người yêu âm nhạc chắc còn nhớ tới một tác phẩm viết về mùa Xuân của nhạc sĩ người Đức – Felix Mendelssohn, đó là tác phẩm: “Sping Song – bài ca mùa Xuân” là tiểu phẩm số 6 trong tập “Bài ca không lời” số 5, Op. 62 viết cho piano của Mendelssohn. Bằng những giai điệu âm nhạc dịu dàng, Mendelssohn đã mang đến cho người nghe cảm thấy mùa Xuân đang hiện hữu, trở mình tỉnh giấc như những cành cây non đang đâm chồi, nẩy lộc, đó là lúc thiêng liêng trong giây phút hồi sinh. Tác phẩm đã chứa đựng những lời ca về mùa Xuân, thể hiện tình yêu bao la với thiên nhiên và tình yêu đối với con người còn rộng lớn hơn nữa.

Một tác phẩm nổi tiếng nữa của Mendelssohn, đó là: ” Giấc mộng đêm hè” viết nhạc nền cho vở kịch “A Midsummer Night”s” của William Shakespeare, trong Op. 61 của Mendelssohn được hoàn thành 16 năm sau khi ông viết bản Overture Giấc mộng đêm hè, Op. 21. Trong đó đã khai thác thế giới nội tâm sâu sắc của con người và cảm nhận của con người với cuộc sống thiên nhiên.

Cũng là những bức tranh về thiên nhiên trong các tác phẩm âm nhạc, bên cạnh đó còn nổi bật lên Tổ khúc “The seasons – Bốn mùa” – P.I. Tchaikopski (1840 – 1893). Đây là Tổ khúc viết cho đàn Piano gồm 12 khúc nhạc, mỗi khúc nhạc tượng trưng cho từng tháng trong năm, và được nẩy sinh từ ý thơ của các nhà thơ của Nga như: Puskin, Maicôp, Phiet, Côlxôp…

Trong tài liệu “giảng nhạc” của nhạc sĩ Nguyễn Thị Nhung đã giới thiệu về tác phẩm này: “Bốn mùa, Tchaikopski đã mô tả những cảnh thơ mộng của thiên nhiên nước Nga, và đồng thời diễn tả tâm trạng, tình cảm của ông. Hình ảnh những tháng của mùa Xuân được khắc hoạ rõ nét. Xuân về trên cánh đồng, những bông hoa hé nở trong khúc hát của chim sơn ca, những bông hoa tuyết cuối cùng rơi trên cành. Mặt trời chiếu sáng, thiên nhiên bừng thức dậy. Trên những cành cây xù xì đang chuẩn bị đâm chồi, chờ đợi những khoảng khắc, những giây phút thiêng liêng trong sự hồi sinh. Những tháng của mùa Hạ là những đêm trắng, những nhịp chèo thuyền. Mùa thu với những cơn gió mát và tiếng xe chở lúa chạy suốt đêm của mùa gặt, hay tiếng tù và vang lên khúc nhạc đi săn. Trong những tháng của mùa Đông là bài ca cuối cùng của mùa Thu, rồi đến không khí vui tươi của ngày lễ giáng sinh…”.

Với tôi đặc biệt ấn tượng khi nghe khúc nhạc về tháng 5 có tên gọi “Những đêm trắng” với đoạn thơ trích dẫn của A. Phêt:

“…Ôi đêm trắng! Một màu bạc trắng!Ta cám ơn miền đất yêu thương4. Thiên nhiên trong âm nhạc thế kỷ 20 Từ thế giới giá băng lạnh lẽoĐã bay về tháng Năm tinh sương…”

Trong cuốn “P.I. Trai-Cốp-Xki” do Nhà xuất bản Văn hóa in 1978 đã có đoạn viết như sau: “Đây là sức quyến rũ của những đêm trắng ở Prêtecpua. Đó là những màu bàng bạc của bầu trời, những chuyển động huyền bí trong đêm trắng luôn mang lại cho con người cảm giác man mác buồn, chờ đợi điều gì đó mơ hồ rồi lắng xuống vào những ước vọng trên bầu trời dần sáng của bình minh. Giai điệu âm nhạc mềm mại, đầy tư lự như nghe tiếng gió thổi”.

Những hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp còn được tái hiện trong âm nhạc của nhạc sĩ người Áo: Johannes Brahms (1833 – 1897) với tác phẩm “The Blue Danube”. Khởi đầu của tác phẩm này vốn có lời ca do Josef viết và đặt tên là “On the beautiful blue Danube” nhưng sau khi nó được chuyển soạn cho dàn nhạc trình tấu thì đã được động đảo công chúng yêu mến. Như vậy, với những hình ảnh thơ mộng của một dòng sông trong xanh, quanh co uốn lượn như dải lụa, có ngàn hoa đua nở và tiếng chim hót đã đi vào tâm thức chúng ta một cách tự nhiên mỗi khi giai điệu của tác phẩm vang lên.

Bước sang thế kỷ 20 (1900 – 2000) tiếp tục xuất hiện nhiều nhạc sĩ nổi tiếng trên thế giới. Trong số các nhạc sĩ Nga có tác phẩm viết về mùa Xuân chúng ta còn nhớ tới vở vũ kịch “The Rite of Spring – Mùa Xuân thần thánh” của nhạc sĩ vĩ đại Igor Stravinsky. Đây là bức tranh về nước Nga cổ, với cảnh sống đơn sơ, du mục xưa kia. Trong bài viết “Mùa xuân thần thánh” của tác giả Đỗ Vũ đăng trên trang Web: chúng tôi đã có đoạn viết về tác phẩm này như sau: “Nổi lên trong những tác phẩm của các tác giả phương Tây viết về mùa xuân, người ta thường chú ý đến âm nhạc cho ballet Mùa xuân thần thánh (tên nguyên gốc tiếng Nga là Vesna Svyashchennaya, tiếng Anh dịch là The rite of Spring hoặc The coronation of Spring) của nhạc sĩ Nga nổi tiếng thế kỷ 20 – Igor Stravinsky, một tác phẩm được coi là khám phá lớn của âm nhạc thế kỷ 20. Một tác phẩm nhạc cho ballet thoạt đầu bị công chúng la ó nhưng ngày càng được tôn vinh, thán phục. Dần dần Mùa xuân thần thánh thường xuất hiện trên sân khấu hòa nhạc nhiều hơn trên sàn diễn các nhà hát Opera và ballet của thế giới”. Tác giả của nó, nhạc sĩ Stravinsky đã từng nói “Trong Mùa xuân thần thánh tôi muốn thể hiện sự hồi sinh rạng rỡ của thiên nhiên, được sống lại một cuộc đời mới, một sự hồi sinh trọn vẹn, tự phát, sự thai nghén hồi sinh của muôn loài”.

Trong âm nhạc thế kỷ 20 còn nổi bật với Trường phái Ấn tượng mà đại diện của nó là nhạc sĩ người Pháp Claude Debussy (1862 – 1918) và nhạc sĩ Maurice Ravel (1875 – 1937).

Nhắc đến tên tuổi nhạc sĩ Claude Debussy, công chúng yêu nhạc thường nhớ tới tác phẩm “La Mer – Biển cả”. Debussy gọi “La Mer” là “ba phác họa bằng giao hưởng”. Chương I của tác phẩm với nhan đề “Biển từ lúc rạng đông đến trưa” mô tả màn sương tan dần, biển mênh mông bát ngát. Biển hiền hoà đón tia nắng đầu tiên. Sóng biển long lanh phẳng lặng bắt đầu chuyển động…. Chương II: “Trò chơi của sóng”, Chương III: “Đối thoại giữa gió và biển”. Tác phẩm mang đậm tính chất hội hoạ. Debussy đã ghi lại vẻ đẹp và cuộc sống của biển cả, sự dịu hiền yên tĩnh, sự sôi nổi và mãnh liệt của nó. Biển như một cơ thể sống biết nói, cười, vui buồn và giận dữ, biết đau khổ và đấu tranh…(Trích trong cuốn “Lịch sử âm nhạc thế giới – Nhạc viện hà Nội).

Công chúng yêu nhạc chắc đã từng thưởng thức bản Serenade Rimpianto Op.6 của nhạc sĩ người Ý: E. Toselli (1883 – 1926), do nghệ sĩ André Rieu trình tấu đàn Violon, nghệ sĩ Thieu Heylijes đàn Piano cùng dàn nhạc. Với những giai điệu ngọt ngào, trữ tình do đàn Violon diễn tấu cùng màu sắc phối âm mềm mại và tinh tế của đàn Piano và dàn nhạc. Đặc biệt là tiếng chim hót điểm xuyết trong toàn tác phẩm càng làm tăng thêm tính lãng mạn với những âm thanh mang lại cảm giác như đang chìm đắm trong một khu rừng với cảnh sắc thiên nhiên tuyệt vời…

Đọc Y Sủng Cuồng Phi

Y SỦNG CUỒNG PHITác giả: Mộc Mộc Tịch MễNguồn: TANGTHUVIENConverter: Rich92

Nàng, là tổ chức lý xuất sắc nhất ma nữ đặc công, xinh đẹp mị hoặc, bồi hồi ám dạ, tâm ngoan thủ lạt, trừ tẫn tội ác.Nàng, cũng hồng lần quân, chính, thương giới mỹ nữ y tiên. Bàn tay trắng nõn ngân châm, cứu người cho nguy nan, giết người cho vô hình.Hắn, là này lung tung chiến quốc chạm tay có thể bỏng nhất phương kiêu hùng, quyền khuynh tứ phương, lãnh khốc tà mị, cao ngạo bá đạo.Hắn, cũng sâu không lường được, ngồi yên thiên hạ chỉ có đế tiên, ngân mặt che mặt, vô tâm, cũng không tình.Thiên Thần đại lục, thiên hạ bốn phần, quần hùng tranh giành. Một khi gia quốc phá, bao cỏ công chúa thành mất nước công chúa đưa đến địch quốc hòa thân.Một chốc di hồn, kim quang làm, phượng hoàng hiện. Nàng biến thành thế nhân lên án bao cỏ công chúa, háo sắc công chúa. Mười ngày bị chồng ruồng bỏ?Bao cỏ sao? Ta sẽ cho các ngươi biết bao cỏ cũng không phải dễ khi dễ , xem ta tiêm tiêm bàn tay trắng nõn như thế nào đảo điên thiên hạ, cho các ngươi vạn kiếp không phúc.Mảnh nhỏ đoạn nhất: Phong Nhược Ngôn đang muốn nói xong cái gì, nhất thời cảm giác ngực trái khẩu chỗ như hỏa thiêu nóng chước bàn đau đớn, nàng dùng sức ôm ngực, mồ hôi lạnh róc rách xông ra. Chỉ chốc lát loại này đau đớn lần đến toàn thân. Nửa ngày qua đi, nàng ánh mắt biến trầm tĩnh thanh minh, một chút lệ quang hiện lên, ngươi đã nhóm như thế phụ ta, liền phải làm hảo trả giá đại giới chuẩn bị ……Mảnh nhỏ đoạn nhị: Phong Nhược Ngôn mở to hai mắt nhìn chằm chằm bạch ngọc bồn, quả nhiên, kia vài giọt rơi vào nước trong lý máu tươi chẳng những không có ở trong nước khuếch tán, còn lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ ngưng kết thành tiểu lạp một chuỗi một chuỗi tròn vo huyết châu, chẳng những ánh sáng màu diễm lệ còn tại trong nước phản xạ ra yêu diễm hồng mang.Mỹ nhân lệ, đúng là mỹ nhân lệ.Mảnh nhỏ đoạn tam: Trước mặt nhân mặc phát bay lên, quần áo hồng y theo gió mà vũ, tay cầm hàn mũi nhọn dày đặc ngân châm, thị sát đông lạnh tựa như kia đến từ địa ngục Tu La “Hôm nay ta Phong Nhược Ngôn lúc này thề, từ nay về sau cùng Thủy gia thế bất lưỡng lập, chí tử không ngớt!”Hồng y liễm diễm, mặc phát bay lên;Y thuật vô song, danh dương thiên hạ;Dung nhan khuynh thế, phong hoa tuyệt đại.Cười khuynh thành, Vấn Thiên hạ ai có thể dắt tay sóng vai.Bài này xuyên qua nữ cường văn, quá trình mĩ nam nhiều hơn, kết cục tuyệt đối giọt một chọi một! Vô ngược vô rối rắm! Thân nhóm yên tâm khiêu hố ha!

Lam Thiến Huyên hừ lạnh một tiếng đạm mạc nói” Vô sắc vô vị, bị hút vào thể sau ba cái canh giờ trong cơ thể cả người nóng lên, bảy canh giờ như vạn nghĩ thị thân, một ngày sau làm cho người ta trầm mê ác mộng ảo cảnh bên trong không thể tự kềm chế, thẳng đến thất thất bốn mươi chín cái canh giờ sau nhận hết thống khổ cả người tê liệt, thất khiếu đổ máu mà tử.” Thủy Vũ Hinh trong lòng kinh ngạc, nàng làm sao có thể biết đây là mê người hương? Nàng làm sao mà biết được như vậy rõ ràng. Nàng xem che mặt tiền này trương xấu xí mặt, đúng vậy nha, vẫn là này khuôn mặt nha. Cho nên kia bao cỏ nữ nhân biết mỹ nhân thơm thanh khiết hướng vào ngoại. Nhưng là trong lòng vì sao cảm giác như trụy vết nứt, loại cảm giác này nàng chưa từng có trải qua quá nha, mà hiện tại lại bị vừa mới chính mình còn hèn mọn quá lại xuẩn lại xấu nhân cả kinh toàn thân lạnh cả người? Như vậy nhận tri làm cho trong lòng nàng hiện lên một tia tức giận. Nàng lại như thế nào ngay cả Phong Nhược Ngôn đều so với bất quá. Vì thế lại mãn ôm nỗi hận ý cùng ghen tị hai tròng mắt ngang nhau Phong Nhược Ngôn. Tức giận nói:” Hừ, Phong Nhược Ngôn ngươi này tiện nữ nhân, người quái dị, bị ngươi xem đến thì thế nào, ta hôm nay sẽ giết ngươi, miễn cho ngươi tai họa Doanh ca ca.” ” Thật không? Vậy muốn xem ngươi có hay không bổn sự này .”Lam Thiến Huyên cũng không có để ý tới trước mặt kia trương vặn vẹo mặt, đùa cợt nói. Thủy Vũ Hinh gặp kia bao cỏ nhưng lại như thế không đem nàng để vào mắt, nghiến răng nghiến lợi hung hăng nói:” Hừ, Phong Nhược Ngôn, ta sẽ cho ngươi biết ta có không có bổn sự này .” Ngược lại lớn tiếng hướng ra phía ngoài kêu lên:” Bên ngoài này cẩu nô tài, các ngươi còn không mau cút cho ta tiến vào.” Lúc này cửa phòng bị phá khai, vài cái cao lớn thô kệch tráng hán nghênh ngang tiêu sái tiến vào, trong lúc nhất thời nhưng thật ra làm cho này cũ nát phòng có vẻ thật là chật chội. Kia vài cái tráng hán nhìn đến Phong Nhược Ngôn mặt hiện lên hèn mọn, chẳng qua đối với kia linh lung mặt ngoài dáng người trong mắt không chút nào che dấu dâm sắc. Thầm nghĩ, tuy rằng mặt thoạt nhìn ghê tởm ba kéo , nhưng này phó dáng người đúng là so với hồi xuân lâu đầu bài còn muốn tuyệt sắc. Đặt ở dưới thân định là tương đương ** , huống hồ nàng hay là hắn nhóm từng cao cao tại thượng công chúa đâu. Thủy Vũ Hinh nhìn thấy này nam nhân xem Phong Nhược Ngôn ánh mắt, hướng Phong Nhược Ngôn cười đắc ý:” Phong Nhược Ngôn, ngươi không phải thích nam nhân, thích hoạn háo sắc sao, hôm nay ta sẽ thanh toàn ngươi.” ” Ngươi biết không, ta nhưng là làm song trọng chuẩn bị đến, vốn ban đầu chỉ tính toán giết ngươi quên đi, tuy rằng hội chịu khổ một chút chịu điểm đau , nhưng là ngươi cố tình muốn buộc ta lấy thứ hai điều đối phó ngươi. Hừ, cũng đối, dù sao ngươi là thích câu dẫn người, bọn họ vài cái vừa vặn là các ngươi quốc gia hạ đẳng nô lệ, chờ bọn hắn vài cái đem ngươi hầu hạ tốt lắm, ta lại đem ngươi bắt tại lạc thành Thiên Hạ lâu, cho ngươi đi câu dẫn người trong thiên hạ.” Rồi sau đó chỉ vào kia một đám khuôn mặt đáng khinh nam nhân nói:” Các ngươi này đó cẩu nô tài cho ta nghe , hôm nay các ngươi đem Quỳnh Hoa công chúa cấp hầu hạ tốt lắm, đến lúc đó bản quận chúa ta thật mạnh có thưởng. Ha ha ha ha.”Nàng nghĩ đến Phong Nhược Ngôn hạ lưu bộ dáng, nhất thời nhịn không được điên cuồng nở nụ cười. Nhưng mà nhất nhất Kế tiếp nàng thanh âm cũng là sinh sôi tạp ở trong cổ họng. Lại làm cho này dục đi thú tính mãn phòng ở nam nhân, nhất tề mắt choáng váng, cằm rơi xuống . Lam Thiến Huyên nhìn này cái đã muốn sắc mặt ửng hồng, nóng lòng muốn thử nam nhân, hiển nhiên này đó nam nhân ăn xong nào đó dược vật. Còn có cái kia ác độc điên cuồng nữ nhân, trong lòng lửa giận ngập trời. Chẳng qua vì một người nam nhân, thế nhưng đối nàng đi như thế xấu xa ác độc việc, nàng Lam Thiến Huyên lại khởi là dễ khi dễ ? Lam Thiến HuYên Phi thân lược hướng kia cười cười run rẩy hết cả người nữ nhân, một phen nhiếp trụ của nàng yết hầu, đem vốn chuẩn bị đối phó của nàng mê tiên thảo độc đều ngã vào của nàng hơi thở. Liền đem nàng đẩy ngã ở trên cao nhìn xuống nhìn chằm chằm nàng. Sau đó ghét xoa xoa đụng tới Thủy Vũ Hinh cặp kia thủ. Này biến đổi cố phát sinh quá nhanh, Lam Thiến Huyên tốc độ cũng là quá nhanh. Đợi cho Thủy Vũ Hinh rốt cục ý thức được Phong Nhược Ngôn làm lúc nào sắc mặt một mảnh xám trắng kinh thanh thét chói tai:” A, Phong Nhược Ngôn, ngươi không chết tử tế được, ta muốn giết ngươi, ta muốn giết ngươi, đem ngươi bầm thây vạn đoạn.” Nói xong liền giãy dụa số chết hướng Phong Nhược Ngôn đánh tới. Nhìn trước mặt điên như ác phụ bàn nữ nhân, Phong Nhược Ngôn khóe miệng vừa kéo, lại là một cước đem nàng đá bay, đãi nàng rơi xuống đất là lúc, đem trong phòng duy nhất cái bàn cấp tạp toái đặt ở dưới thân. Nhìn này một màn, nguyên bản còn có chút do dự này đáng khinh các nam nhân cũng là không dám lại động . Kia một cước độ mạnh yếu nhưng là ngay cả bọn họ thêm cùng một chỗ đều không đạt được nha, huống chi bọn họ phục quá dược , trên người còn liệt hỏa đốt người nha. Phong Nhược Ngôn đến gần bị đá đầu óc choáng váng nữ nhân, trên mặt tinh xảo trang dung đều hoa rớt, lúc này chính vẻ mặt phẫn hận trừng mắt nàng. ” Chậc chậc, ngươi không phải muốn giết ta sao, không phải muốn nhục nhã ta sao, kỳ thật ta nghĩ nói cho ngươi, ta thủ cũng có chút ngứa , ta cũng không để ý hủy diệt cá biệt nhân, chính là đáng tiếc này trương mềm mại mạo mĩ dung nhan , chỉ đổ thừa bổn tiểu thư ta không phải nam nhân, không hiểu thương hương tiếc ngọc. Ai!” Rồi sau đó ngữ khí một chút. Xoay người hướng này đã muốn bị dọa ngây người nam nhân âm thanh lạnh lùng nói:” Các ngươi không phải thích nữ nhân sao? Thượng này này nhân liền thượng cho các ngươi , nàng muốn các ngươi như thế nào đối phó của ta, các ngươi cho ta chút không lầm đủ số dùng ở trên người nàng, nếu như bằng không……”Phong Nhược Ngôn

Cập nhật thông tin chi tiết về Tà Vương Đế Phi: Nghịch Thiên Thuần Thú Sư trên website Raffles.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!