Xu Hướng 3/2024 # Suy Nghĩ Về Chào Mào Bổi # Top 12 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Suy Nghĩ Về Chào Mào Bổi được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Raffles.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Chim khi mới bắt về nhà, chúng còn lạ lẫm với mọi điều xung quanh từ không gian sống,tiếng ồn ào,người nuôi,thức ăn…

Nhưng dù cho cuộc sống của chúng đã thay đổi hoàn toàn, chúng vẫn học hỏi từ cách sống trong môi trường chật hẹp từ cuộc sống bay nhảy sang cầm tù, cách thích nghi với loại cám mới, học cách tắm hay thích nghi với tiếng nói của con người,tiếng xe cộ qua lại mà trước đây chúng rất ít khi nghe.Từ 1 thủ lĩnh ở chốn núi rừng thành con cờ trong tay chủ.

Chúng học hỏi không ngừng, để dần thích nghi với cuộc sống mới, không phải ngày 1 ngày 2, mà là năm này qua năm khác.

Tôi là một chú chào mào non. Cha mẹ tôi sinh tôi ra ở một khóm tre đầu làng. ( Vì có chiếc mào dựng đứng ở trên đầu, nên chúng tôi có tên gọi như vậy). Cha tôi có được chất giọng bay bổng, cao vút, vang xa. Tiếng hót như tiếng chuông ngân. Khi gặp kẻ khác đến tranh giành lãnh thổ, cha tôi dùng tiếng ”ché” để quát, đuổi những kẻ khác đến tranh giành thức ăn.

Trước khi xây nhà làm tổ, cha tôi đã mất rất nhiều công sức, thời gian để tìm cho mình một chiếc tổ gần những nơi có trái cây quanh năm để tiện cho việc kiếm thức ăn sau này. Gần tổ của chúng tôi có một số loài chim khác như : Chim Hoành hoạch, vành khuyên, sẻ đá sống ở những bụi chuối, cây nhãn, cây ổi…

Khi chúng tôi đến khu vườn này, số lượng chim đến đây còn khá thưa thớt. Vì vậy lượng quả chín này có thể dùng quanh năm, không phải lo đến việc kiếm thức ăn hàng ngày. Những quả trâm, quả dâu da, quả ổi mọc trĩu quả nhưng cha tôi vẫn thường khuyên với mọi người: ”chúng ta phải tiết kiệm, ăn quả nào thì ăn hết chứ đừng để lãng phí, nếu chúng ta không hoang phí thì lượng quả này có thể dùng quanh năm”. Tất cả mọi ngưười đều đồng ý với ý kiến của cha tôi, vì vậy mọi người lựa những quả chín ăn trước, những quả xanh thì để đến khi chín mới ăn. Lượng quả chín trong vườn vì vậy mà còn rất nhiều.

Ở vườn bên cạnh, do các loài chim dùng trái quả lãng phí nên lượng quả trong vườn của họ cạn kiệt dần. Họ phải đi sang vườn bên cạnh kiếm thức ăn. Như mọi sáng, cha tôi cùng mọi người đến ăn và đem thức ăn về tổ. Mọi ngưười vừa hái những quả chín, vừa vui vẻ hót ca líu lót thì thấy lũ lượt các anh chim vườn bên cạnh đến lấy quả. Họ gặp chúng tôi và nói: ” Khu vườn chúng tôi ở, giờ không còn quả nào, lượng quả thưa thớt nên việc kiếm ăn gặp khó khăn, chúng tôi đến để xin ít quả về cho gia đình mình”. Cha tôi và mọi người vui vẻ nói: ” Mời mọi người cứ tự nhiên, nhưng xin mọi người lưu ý, ăn quả nào thì ăn hết, đừng để lãng phí”. Những loài chim này ậm ừ cho qua chuyện. Nhưng do quen tính hoang phí, hàng ngày mọi người đến lấy quả chín, họ nếm quả nào ngon thì ăn, quả nào không ngon thì đem vứt bỏ. Ban đầu cha tôi và mọi người nhắc khéo: ” Nếu các bác mà ăn lãng phí như vậy thì khu vườn này sớm muộn cũng lại giống khu vườn của các bác, lúc ấy tất cả chúng ta chẳng còn quả để ăn đâu”. Mọi người lúc này có vẻ không bằng lòng với cha tôi. Họ bảo: ” Lúc khó khăn chúng tôi mới đến xin ít quả về cho gia đình chứ” rồi bỏ đi. Ngày hôm sau họ lại đến, vẫn chứng nào tật ấy lại ăn những quả ngon, quả không ngon thì bỏ đi. Khu vườn trái quả nhiều là thế nhưng do các loài chim vườn bên cạnh đến lấy thức ăn hoang phí nên lượng quả chín cũng không còn nhiều, bởi những quả xanh chưa kịp chín đã bị bọn họ hái mà không ăn. Cha tôi thấy vậy mới bàn với mọi ngưưuời: ” ngày mai chúng ta sẽ đuổi tất cả những người khách này đi ra khỏi khu vườn”. Mọi người nhất loạt đồng ý.

Sáng hôm sau, theo thói quen, mọi người lại kéo tới. Lúc này cha tôi cùng những người hàng xóm cất tiếng hót xua đuổi những vị khách này đi. Những vị khách này thấy mình cũng có lỗi nên bỏ đi nơi khác kiếm thức ăn. Cha tôi nghĩ bụng: ”Với tính cách sống hoang phí như vậy thì đi xin ăn ở đâu cũng bị nguười ta đuổi mà thôi” Chỉ duy nhất có anh chào mào là không chịu rời đi. Anh nói : ”Trái quả là của chung, tôi không đi đâu hết ”. Khu vườn này giờ là của tôi. Cha tôi ngạc nhiên trưước sự ngang ngược, trắng trợn của anh. Cha tôi nói: ” Khu vườn này là do chúng tôi đến đây trước, anh hãy trở về khu vườn của anh đi” Anh chào mào nhất mực không chịu đi, anh nói: ”chiến thắng dành cho kẻ mạnh, kẻ nào thua thì đi chỗ khác kiếm ăn” Loài chim chúng tôi là thế, khi có được lãnh thổ mà không có bản lĩnh thì không dễ gì bảo vệ được lãnh thổ của mình. Vì vậy loài chim chúng tôi phải rèn luyện thân thể: Chuyền cành, bay nhảy để có được sự nhanh nhẹn, khoẻ mạnh của đôi chân, tập luyện để có giọng hót to, vang xa. Để có được tiếng hót hay là cả một quá trình học hỏi, rèn luyện. Những chú chim hót to, vang, hót được nhiều giọng là những chú chim siêng năng luyện tập võ nghệ cùng luyện tiếng hót. Tiếng hót thể hiện được bản lĩnh của loài chim.

Cha tôi nói: ” Được, ngày mai chúng ta sẽ thi đấu, kẻ nào thua sẽ phải chuyển đi nơi khác” trước khi đi anh còn trêu tức cha tôi, ăn một quả ổi và vứt đi cả chùm dâu da chín đỏ rồi mới chịu bay đi.

Cha tôi nói với mọi ngưười : ” Chúng ta làm đúng thì không phải sợ gì cả. Khu vườn trên là của chúng ta, chúng ta phải giữ những gì thuộc về chúng ta, nếu nhượng bộ sẽ bị chiếm mất lãnh thổ, mà kẻ thua cuộc thì đi đến đâu cũng bị xua đuổi, sẽ phải đi tìm trái quả ở những nơi khác ”. Mẹ tôi rất lo lắng bởi ở khu vườn anh chào mào ở và những khu vườn bên cạnh ai cũng phải nhượng bộ bởi tính hống hách, ngang ngược, không biết điều của anh.

Hôm sau đúng hẹn, cha tôi bay lên cành ổi đợi anh chào mào. Anh xuất hiện trong tư thế thật hống hách. Anh giang cánh, xòe đuôi thể hiện sự dũng mãnh. Sau đó anh bay đến cây ổi nơi cha tôi đậu. Hai bên bắt đầu trổ tài thi đấu. Cha tôi và anh cất tiếng hót, biểu diễn tất cả những giọng hót đã tập luyện hàng ngày. Tiếng hót của anh vang xa ra khắp khu vườn, cha tôi cũng không vừa, cha tôi rít lên những tiếng chói tai, cha tôi do siêng tập luyện nên tiếng đanh và chắc. Hai bên thi đấu hết tất cả giọng của loài chim, từ giọng trầm bỗng chuyển sang bổng, những tiếng ”ché” dùng để lấn át, dọa nạt đối phuương được hai bên trổ tài nhưng vẫn không phân thua thắng bại. Hai bên cùng giang cánh, xòe đuôi để thu phục đối phương. Gần nửa ngày mà không bên nào chịu bên nào. Lúc này, cả hai bên lao vào đánh nhau. Anh chào mào dùng mỏ quặp chặt lấy cổ cha tôi, cha tôi lách đầu, dùng mỏ mổ tới tấp lên đầu anh chào mào. Anh cũng không vừa, mặc dù bị đau nhưng anh vẫn cố tránh né và dùng chân đá cha tôi, cả hai đều bị rơi xuống đất đau điếng. Vừa rơi xuống chưa kịp hết đau hai bên lại nhảy vào đánh nhau. Tất cả những món đòn như: khoá cánh, dùng cánh để tát đối phương, né đòn được hai bên sử dụng triệt để nhưng vẫn không phân thua thắng bại. Hai bên đánh nhau, dùng tất cả những gì đã tập luyện để hạ gục đối phương. Nhân lúc anh bị mổ tới tấp vào đầu, chưa kịp phản đòn, cha tôi dùng mỏ quặp chặt đầu anh và đè đầu anh xuống giữ không cho anh đứng dậy được. Anh vùng được dậy và mổ trả lại cha tôi. Cha tôi vít đầu anh và đá liên tiếp vào mặt, vào ức, khiến anh đau quá lúc này mới chịu thua và vội vàng bay đi. Mọi người vui mừng khôn xiết, họ hái rất nhiều quả chín để chúc mừng vì đã xua đuổi kẻ không mời mà đến này. Cha tôi đau và mệt nhưng vẫn không quên nhắc nhở mọi ngưưuời: ” tiết kiệm là một việc nên làm, đừng để hoang phí thức ăn” . Vườn cây lại yên bình như xưa, không còn kẻ đến phá phách nữa.

Tưởng mọi việc diễn ra suôn sẻ. Nào ngờ mấy hôm sau, gia đình bác nông dân chuẩn bị dựng nhà. Họ bàn nhau phá bỏ một phần khu vườn trên để xây nhà. Tất cả loài chim xung quanh khu vườn đều lo lắng, bởi nếu họ dựng nhà thì tất cả sẽ phải tìm khu vườn khác để dựng tổ. Sáng hôm sau, cha mẹ tôi đi tìm chỗ ở mới, gia đình bác nông dân bắt đầu đốn các cây trong khu vườn. Những cây ổi, cây nhãn, cây tre đều bị đốn. Bác nhìn thấy tổ của gia đình tôi. Bác bắt tôi vào trong một cái lồng bẫy. Lồng bẫy được thiết kế rất tỉ mỉ, ở dưới nhốt chim mồi, ở trên là hai lồng bẫy. Nếu không cẩn thận sẽ bị sa vào bẫy, không có cách nào thoát khỏi. Vì tôi còn non chưa đủ lông cánh nên không thể bay được nên đành chịu để bác bắt. Lúc ấy cha tôi vừa kịp bay về, cha tôi từ trên nóc nhà nhìn xuống thấy con mình đang kêu thảm thiết nhưng không biết làm cách nào để cứu lấy con mình. Bác treo tôi lên một cành cây gần đó để dụ cha mẹ tôi vào lồng bẫy. Bác biết khi con bị nguy hiểm, cha mẹ sẽ tìm mọi cách để cứu con, bất chấp mọi nguy hiểm đến tính mạng. Đến trưa nhân lúc mọi người nghỉ ngơi, cha mẹ tôi bàn cách cứu con của mình. Tôi lo sợ kêu khóc gọi cha mẹ. Vì thương con, không suy nghĩ, từ trên nóc nhà cha tôi xà xuống lồng cứu tôi, liền chạm phải lồng bẫy, giãy giụa không tài nào thoát ra được. Thấy vậy mẹ tôi cũng lao xuống để cứu chồng, không may cạnh đó cũng còn một cái bẫy nữa, cánh của mẹ tôi vuướng phải bẫy, vậy là cả nhà tôi đều dính bẫy của bác nông dân. Lúc này bác nông dân chạy ra và nói với mấy anh thợ: ”Cả gia đình chào mào sa lưới rồi”. Bác vừa nói vừa gỡ cha mẹ tôi và cho vào hai lồng bẫy khác. Chúng tôi trở thành tù nhân bị giam trong lồng bẫy. Bác bắt đầu cho gia đình tôi ăn. Vì từ sáng tới giờ chưa được cha mẹ cho ăn gì nên tôi đói đã ăn hết thức ăn bác cho, cha mẹ tôi thì buồn, ủ rũ. Cha mẹ tôi bỏ ăn. Rồi vì sinh tồn, hai hôm sau cha mẹ tôi mới ăn. Cha tôi chẹp miệng nói: ” Thôi đành phải sống trong cảnh giam cầm, bù lại không phải lo đến miếng cơm, miếng nước, họa cũng là may, chỉ có điều là không được tự do mà thôi, đợi khi có cơ hội chúng ta sẽ trốn ra khỏi đây” Giờ đây chúng tôi đã trở thành tay sai cho bác nông dân. Hàng ngày bác cho chúng tôi ăn, uống tử tế, bù lại chúng tôi phải là những con chim mồi để dụ những con chim chào mào quanh đó sa bẫy. Những ngày tiếp theo, rất nhiều anh chào mào bị sa lưới bởi có chúng tôi làm chim mồi. Số lượng lồng ngày càng nhiều. Giờ ngoài gia đình tôi còn có nhiều gia đình chào mào khác. Không biết mọi người vui hay buồn nữa. Hàng sáng bác cho tất cả chúng tôi ăn, uống, ai cũng ăn hết khẩu phần của mình. Một thời gian sau cha tôi thấy việc làm của mình khiến mọi ngưười cũng cùng số phận như ông. Ông nói với mọi người: ” Vì tôi mà mọi người bị giam ở đây, tôi thật có lỗi với mọi người” Tưởng mọi người sẽ trách mắng cha tôi nhưng mọi người đồng thanh nói: ” Chúng tôi phải cảm ơn gia đình bác mới đúng, không có bác chúng tôi không biết phải kiếm ăn sao nữa, trái quả giờ chẳng còn là mấy, quả thì ít mà số lượng người ăn trái quả thì nhiều. Giờ chúng tôi không phải lo toan đến cuộc sống mưu sinh nữa. Có tự do mà không có cái ăn thì cũng không thể sống được”. Cha tôi nghe vậy càng buồn hơn bởi họ chỉ nghĩ đến cái ăn mà thôi, tự do họ không coi trọng?

Những ngày tiếp theo cảnh tù túng khiến cha tôi chẳng thiết ăn uống. Cha tôi nói với mẹ con tôi: ” tôi sống quen tự do rồi, giờ sống cảnh tù đày, tôi không thể sống đưược, không có tự do thì sống phỏng có ích gì” và cha tôi cắn lưỡi chết. Sự việc diễn ra chóng vánh khiến mẹ tôi không kịp suy nghĩ, bà cũng cắn lưỡi chết cùng chồng. Hôm sau bác nông dân thấy vậy nói với mọi ngưười: ” Chắc chim bố mẹ quen sống tự do không quen cảnh tù túng”. Bác vừa nói vừa đi ra thả hết tất cả những lồng bác bẫy được. Từng con chim được bác thả ra khỏi lồng. Còn lại một mình tôi bác không thả bởi tôi còn non, chưa đủ lông, đủ cánh, chưa thể tự kiếm ăn được nên bác giữ tôi lại để nuôi. Hàng ngày bác cho tôi ăn uống, chăm sóc tôi như chuộc lại nỗi lỗi lầm khi bắt chúng tôi. Theo thời gian tôi lớn lên rất nhanh. Tôi mọc đủ lông, đủ cánh. Ngực tôi nở nang, tôi bắt đầu biết cất tiếng hót. Để không phụ lòng bác đã chăm bẵm tôi, hàng sáng tôi cố gắng luyện tập giọng hót của mình. Do sống trong cảnh ”chim lồng cá chậu” nên tôi không có cảm giác tù túng, mất tự do. Tôi chỉ thấy cô đơn khi nghĩ về cha mẹ mà thôi. Một ngày kia bác nông dân cho tôi ăn và nói : ” chim ơi, mày đã đủ lông, đủ cánh. Tao thả mày về với tự nhiên”. Bác mở lồng để tôi bay đi. Tôi lưỡng lự một hồi không đi. Bác thò tay vào lồng bắt tôi và nói: ”Không biết mày có quen với môi trường tự nhiên không, nếu không kiếm được thức ăn thì quay về lồng tao cho mày ăn” Vừa nói bác vừa tung tôi bay lên trời. Tôi liền bay vút lên không trung và đậu lên một cành cây, nhìn xuống nơi bác đang ngước nhìn tôi, tôi cảm thấy tự do thật là tuyệt vời, từ trên cao nhìn xuống, có thể bao quát tất cả cảnh vật xung quanh.

Tổng Hợp Cách Chăm Sóc Chào Mào Bổi Mới Bắt Về

Xin chào toàn thể ACE đam mê chào mào, nhằm giúp cho ACE mới tham gia vào nghề chơi chào mào có được những thông tin cơ bản về cách chọn nuôi, chăm sóc, tập dợt, …. Tôi xin giới thiệu đến các bạn bài viết: “CÁC VẤN ĐỀ CƠ BẢN VỀ CHÀO MÀO BỔI”.

I/.Bình thường phải mất khoảng 6 – 12 tháng nuôi và tập dợt thì mới có được một con chào mào để chơi. Các giai đoạn có thể chia ra như sau:

1/ Chim bổi mới bắt về:

+ Đối với chim bẩy đấu, ít nhất phải mất 3 tháng để “trấn an”, tập cho ăn cám, bước đầu làm quen với “kiếp tù chung thân”. Giai đoạn này thì rất cực và bực, phải trùm áo lồng thường xuyên chỉ để hé 1 khe nhỏ thôi, hạn chế tối đa việc tiếp xúc với nó, hạn chế việc di chuyển lồng chim, cứ để nó tự thích nghi, rồi hé dần áo lồng ra.(trường hợp chim ít nhảy, chịu hót thì trùm áo ½ lồng vài ngày cho chim quen với lồng. Sau đó hé ra từ từ cho đến khi không trùm áo nữa). Đối với chim mua ở tiệm thì đa số chim không quá nhát do đã được chọn lọc và nuôi nhốt 1 thời gian trước khi mang ra tiệm bán. Khi mua về nuôi ta vẫn trùm áo lồng nhưng tùy theo từng con mà có cách trùm áo lồng hợp lý, nếu chim không quá nhát và nhảy tung lồng thì cũng không nên trùm áo lồng nhằm tránh làm cho chim thêm nhát vì ít tiếp xúc với bên ngoài. Chú ý trong thời gian này (tùy theo bản chất từng con chim nhát nhiều, nhát ít, có con về nuôi vài ngày là đứng lồng) mà ta nên tập cho chim tắm nước và phơi nắng (phương pháp tập cho chim tắm tôi sẽ trình bày ở phần khác).

2/ Trường hợp chọn chim bổi già rừng:

+ Nếu mới bắt đầu chơi CM thì theo tôi là không nên chơi chim bổi già rừng, vì dễ nản lắm. Lúc mới bắt về còn mướt mát thế mà sau một thời gian ngắn thôi là nhìn em chim nó xác sơ, đầu mào, đuôi cánh toe toét hết. Nhác thấy bóng người là nhẩy thúc tưng bừng. Tuy nhiên nếu bạn thích chọn nuôi bổi già rừng thì có một số đặc điểm để có thể nâng cao xác xuất chọn được một con chim hay.

Việc chọn được một con ưng ý trong lồng bổi đã khó rồi, việc bắt ra cho đúng là nó là điều khó gấp chục lần – khi mà lồng bổi có cả trăm con, đến gần là chúng bay tán loạn lên, chủ quầy bắt ra đâu có gì đảm bảo đó đúng là con chim bạn chọn. Vì vậy, khi chọn được chim rồi, bạn phải để ý một đặc điểm nhận dạng đặc biệt nào đó để yêu cầu chủ quầy bắt ra cho đúng con chim bạn chọn (một vệt phân trắng dính trên cánh hoặc là một cọng lông tơ vướng ở ngón chân chẳng hạn).

Khi chọn chim thì cần ngồi im mà nhìn, hạn chế cử động. Thông thường nên chọn vị trí ngồi cố định, dễ quan sát, và thời gian ngồi từ 30′ đến 2h. Đi lựa chim trong lồng bổi mà xông xáo quanh lồng thì có mà cả ngày chẳng lựa được con nào. Bạn nên đi chọn vào lúc khoảng 9h30 – 10h sáng hoặc 2h30-3h chiều là tiện nhất, vì lúc này đa phần chim đã no rồi, nó ít bay nhảy nếu không bị động lồng, với lại giờ đó mà có con nào còn mon men đi tìm ăn thì nên bỏ qua đi, con đó yếu quá không tranh lại mấy con khác ngay trong lồng bổi thì còn để ý làm jì!? Hơn nữa đi chọn vào giờ đó thì nắng ấm làm bộ lông của nó ôm vào người hơn dễ chọn dáng hơn.

+ Chọn bổi già thì bạn cần phải nhìn tướng con chim, thấy nó cân đối, đẹp là được. Mình chim thon, dài, được quả lưng hơi gù thì đẹp. Chim bổi trong lồng tập thể thì không lộ nhiều thông tin cho mình chọn đâu. Chỉ cần xem mào có dài, dầy không. Bộ yếm càng đậm càng tốt. Chọn chim có mặt to nhưng không bị xù lông, mình dài, đuôi, cánh dài là đẹp. Đầu mào, đuôi phải còn nguyên, không toét ra là chim khôn, hoảng bay thúc lồng nhưng biết giữ cho không bị tổn thương (Lồng bổi thì thường được bọc = lưới ruồi nên chim ít bị toác đầu nhưng nếu chim đần thì bộ đuôi vẫn bị xơ).

Chân nhỏ, cao, ngón chân to, dài, móng phải còn nguyên (chắc rồi, chứ mà bàn chân 4 ngón cưa 2 còn 2 thì nói chi nữa …!??), móng to, ngắn và cong đều là đẹp. Chọn chim mỏ mảnh,mỏ phải ngắn, hai mép rộng, xương hàm bạnh ra là tốt. Chọn hai mí đều nhau, gọn. Khi nhắm được một con rồi thì bạn nên so sánh nó với mấy đứa chung quanh, thấy nó có phần nhỉnh hơn thì yên tâm bắt nó ra được rồi.

+ Chào mào bổi mới bắt về, bạn phải tập cho ăn cám nếu không, nó chết chắc. Cách tập rất đơn giản – bạn lột trần truồng quả chuối ra, lấy khoảng 1/3 quả rồi bỏ vào trong cóng cám, đổ cám đầy lên sao cho lộ một phần quả chuối trên mặt cóng cám là được – cứ để như vậy chim nó ăn chuối + liếm láp cám, dần dần nó sẽ biết ăn cám.

Mất tầm 5-7 ngày để tập cho chim ăn cám. Hoặc cách khác: bạn xẻ dọc quả chuối ra, bẻ ra cho thành như một cái máng rồi đổ đầy cám vào đó cho chim ăn – thường thì ăn hết chừng 3 “máng” là chim ăn cám được rồi. Cũng có bạn tập cho chim ăn cám rất đơn giản, chỉ cần cho 1 trái chuối đả lột vỏ phần đầu + 1 cóng cám + 1 cóng nước. Chim khi ăn hết chuối ( khỏang 2 ngày) thì chim sẽ đói và quay sang ăn cám.

+ Muốn biết chim có ăn cám hay không chỉ cần nhìn vào lượng phân chim thải ra ở bố lồng. Lý do là đa số chim mua ở tiệm về là chim đã biết ăn cám.

+ Bản chất của chim hay thú hoang nói chung là nhát người, khi bị bắt giam thì chúng sợ thêm đồ vật và thú nuôi khác nữa. Vì vậy khi bắt đầu nuôi chim bổi thì trước tiên bạn phải để chim làm quen với sự hiện diện của con người, thú nuôi và đồ vật chung quanh nó.

Tốt nhất là để cho nó tự thích nghi dần dần bằng cách tủ áo như phần trên, treo ở nơi hay có người qua lại, dần dần nó thấy con người không nguy hiểm như nó tưởng. Muốn chim mau dạn thì phải để cho nó luôn luôn đói (đừng để đói quá nó chầu zời mất). Hàng ngày bạn cho nó ăn 2-3 lần, canh sao đó để khi bạn cho ăn là lúc em nó đói lả lơi, rồi cho ăn cầm hơi thôi.

+Tạo điều kiện, dụ cho chim mở miệng hót: Chim đứng trong lồng mà vươn cổ cất tiếng hót tự nhiên như ở rừng là mục đích chính của người chơi chim. Chỉ khi nào chim đã đứng lồng, coi cái lồng chim và không gian quanh nó là nhà, là địa phận của nó thì nó mới thực sự hót. Còn chưa được như thế, thì theo tôi, chưa phải là hót thực sự – mà chỉ là tiếng kêu do nhớ rừng, nhớ bầy, nhớ cặp của nó.

+ Khoảng 3 tháng nó đã bắt đầu sổ đều, nhưng còn nhát, tuy nhiên được như thế là nó đã vượt qua thử thách lớn nhất rồi.Khi nó bắt đầu sổ đều thì bạn nên thường xuyên cho nó đứng một mình, chỗ có lùm cây hoặc một chỗ khuất nào đó – càng yên tĩnh nó sẽ càng hót nhiều hơn. Giai đoạn này rất quan trọng. Đây là dịp để nó ôn lại tất cả giọng điệu vốn có của nó hồi xa xưa, hồi nó đem rêu rao khắp đồi này núi nọ – bị bặt đi một thời gian do “biến cố chính trị”, đây là lúc mà nó đem ra ôn luyện lại, lúc đầu sẽ còn ngượng ngập nhưng sẽ nhanh chóng trơn tru trở lại như hồi còn ở rừng.

5/Trường hợp chim nhát quá:

+ Khi gặp phải mấy con chim nhát quá thì bạn đừng có cố làm cho nó dạn làm gì, vì càng cố nó sẽ càng nhát thêm thôi. Con chim nó đã sợ người mà lúc nào cũng cứ lăn tăn bên nó lại còn để chỗ đông người qua lại, để xuống đất ép nó, thế thì nó càng ngày càng sợ hơn chứ dạn kiểu gì.

Trường hợp này do chim nhát quá nên dễ phát sinh tật ngoái, lộn sau này và còn nhiều tật lỗi khác nữa. Điều cần phải làm là tìm cách trấn an nó. Cho nó một khoảng không yên tĩnh, chỉ thấy thấp thoáng người cho quen dần thôi, cho nó một chỗ trú an toàn cho nó đứng đó yên tâm quan sát và làm quen từ từ. Để tự nó dạn chứ không ép, tự nó có khả năng thích nghi mà. Rồi khi sung lên thì nó sẽ dạn người dần lên.

Cách Thuần Chào Mào Bổi Mới Bẫy Về Nhanh Dạn Người Nhất

Cách thuần chào mào bổi

Chim chào mào bổi bắt về anh em cho vào lồng phủ kín chữ A. Chỉ chừa khe nhỏ cho chim thấy thức ăn thôi. Đem treo chào mào ở nơi yên tĩnh không người qua lại. Thức ăn trong lồng, hoa quả, nước chúng ta chuẩn bị khoảng 3 ngày.

Sau 2 tuần thường thì chim bẫy đấu thì nó sẽ ra giọng. Anh em dùng một em bổi nữa để kê xem nó có phản ứng thái độ gì không. Nếu không thì anh em rút em bổi ra ngay và đừng nản chí. Vẫn tiếp tục treo ở nơi ít người và phủ áo lồng chữ A.

Tiếp tục 3 ngày thì anh em lại cho con chim bổi ke xem thế nào. Nhưng anh em chỉ để ở khoảng cách xa xem thái độ thôi. Để gần nó đấu đá là hỏng chim đấy.

Anh em có thể tải tiếng chim chào mào về để cho nó nghe. Hoặc nhà nếu có nhiều chào mào thì treo chúng mỗi con một nơi và xa nhau.

Cho chào mào đi dợt dãi

Sau khi cho đi thi và tập làm quen với không khí của cội thì anh em cho em nó về nhà nghỉ ngơi. Thưởng cho nó miếng chuối cho em nó thích. Anh em đem chim đi tắm khoảng 1h chiều, sau đó treo chỗ thoáng mát để nó nghỉ.

Cứ khoảng 2 3 ngày anh em lại cho nó đi dợt dãi. Dần dần nó sẽ tiến bộ hơn rất nhiều và trở nên thuần hơn bao giờ hết.

1.5

/

5

(

2

bình chọn

)

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Like

Loading…

Nghĩ Về Một Mùa Chim Làm Tổ

Mùa xuân sang,thời tiết mát mẻ,ấm áp,cây cối đua nhau đâm chồi nẩy lộc,đây cũng chính là mùa sinh sôi nẩy nở của muôn loài động vật trong thiên nhiên. Loài chim cũng bắt đầu mùa sinh sản từ mùa xuân cho đến mùa hạ,vào thời điểm này, các vùng rừng núi cho đến nông thôn thường có những vườn cây rộng rãi,rợp bóng cây xanh với những cành lá xum xuê để loài chim tìm về xây tổ ấm,sinh sôi nảy nở để duy trì giống nòi!

Nhưng ở đây,chúng tôi muốn quan tâm,đề cập đến một số loài như:chim sâu,chim vành khuyên,chim chào mào,chim ri mà thôi.

Thời điểm này,chúng thường tìm “bạn tình” để tán tỉnh và kết bạn,đây cũng là thời gian cao điểm mà chúng ta được nghe tiếng chim chuyền cành hót líu lo,ríu rít như “bản nhạc không lời”để tán tỉnh nhau…và đây cũng là thời điểm chúng bắt đầu tìm đến những vị trí kín đáo,cây cối um tùm và hiểm trở để làm tổ,với sự ngụy trang rất tinh vi và khôn khéo,để tránh sự nhòm ngó của đồng loại cũng như con người(đặc biệt là lũ trẻ) phá hoại tổ chim non.

Loài chim làm tổ hết sức khoa học, tinh tế cả về không gian và thời tiết,tổ chim vừa đảm bảo về mật độ ánh nắng lọt vào trong tổ,nhưng mưa gió cũng không ảnh hưởng đến chim non.

Tổ chim được làm rất đa dạng,phong phú ở nhiều nơi khác nhau,chim chào mào thường làm trên cành cây cao;chim chích chòe làm tổ ở cây kè(lá cọ) loài cò thì làm tổ rất thô(xấu)trên những thân cây cao to;chim ri thường làm tổ ở mái ngói,tận dụng các lỗ cây cau trên mái nhà;chim chiền chiện lại làm tổ trong các hốc tre;chim chìa vôi làm tổ ngay trên bụi cỏ ngoài đồng.Trong đó,loài chim vành khuyên,chim chích nghệ(chim sâu) lại làm tổ trên những cây cau,bụi sấu,lá ráng có tán lá to,mọc um tùm.

Tổ chim vừa đẹp,vừa nhỏ,gọn lại vừa bền,nhưng để lại ấn tượng nhiều nhất vẫn là tổ chim vành khuyên,chim sâu.Loài chim này chúng thường lấy lá cỏ khô về rồi dùng cái mỏ đan(kết lại) với nhau rất cầu kỳ,bề ngoài tổ chim có một lớp tơ nhện và rêu xanh bao phủ.Trong như những công trình kiến trúc hiện đại.

Sau khi làm tổ xong,chim bắt đầu đẻ trứng,và từ đó chim bố,mẹ thường thay nhau ấp trứng,và quan sát để bảo vệ tổ chim cho đến lúc đàn chim non chào đời.

Thời gian này,chim bố và chim mẹ liên tục thay nhau đi kiếm thức ăn(bắt các loại sâu bọ)về cho chim non ăn.Nên dễ bị con người phát hiện!

Đây là thời điểm chim bố mẹ luôn canh cánh bảo vệ đàn con của mình trước sự săn lùng dã man của lũ trẻ con,trẻ chăn trâu(thậm chí cả người lớn) mỗi khi phát hiện ra tổ chim non là tìm mọi cách để bắt về nuôi nhốt,hoặc bán ra thị trường tiêu thụ!

Theo ước tính của một số cụ cao niên cho biết,hàng năm cứ vào mùa sinh sản,loại chim lại mất đi khoảng ½ số lượng chim non sinh sản do bàn tay con người gây ra.

Đặc biệt, loài chim vành khuyên,chim chích nghệ(chim sâu) rất có lợi trong việc “thay người” bắt sâu bọ phá hoại mùa màng,chưa kể đến vẻ đẹp và sự gần gũi,thân thiện giữa con người và động vật thiên nhiên mỗi khi đàn chim cất cao tiếng hót thánh thót,líu lo,tạo sự vui nhộn,huyên náo sau lũy tre làng mỗi sáng trưa hè,giúp cho chúng ta quên đi nỗi vất vả mệt nhọc trong lao động sản xuất.

Minh Lý

Suy Nghĩ Về Vai Trò Của Lối Giao Tiếp Lịch Sự Qua Câu: Chim Khôn Kêu Tiếng Rảnh Rang. Người Khôn Nói Tiếng Dịu Dàng Dễ Nghe

“Chim khôn kêu tiếng rảnh rang. Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe”. Từ ý nghĩa câu tục ngữ trên, hãy suy nghĩ về vai trò của lối giao tiếp lịch sự trong cuộc sống hằng ngày.

Giữa phẩm chất bên trong và lời nói bên ngoài có mối liên hệ chặt chẽ. Lời ăn tiếng nói thể hiện vẻ đẹp tâm hồn và nhân cách tốt đẹp của con người. Đặc biệt là trong giao tiếp với người khác cần có lời nói lịch sự, ôn hòa để tạo thiện cảm với mọi người. Nhắc nhở về điều ấy, người xưa có câu: “Chim khôn kêu tiếng rảnh rang. Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe”.

Chim không: là con chim biết lựa chọn cách sống an toàn và dâng cho cuộc đời tiếng hát hay. Chim khôn thường hót tiếng rảnh rang làm say mê lòng người.

Người khôn: là người có nhân cách tốt đẹp, lối ứng xử thuận hòa, làm hài lòng người khác. Người khôn thường ăn nói đúng mực, phải lời, luôn làm cho người khác thấy được tôn trọng, cảm mếm.

* Biểu hiện:

+ Họ luôn biết suy nghĩ, cân nhắc thấu đáo trước khi nói ra lời nào đó với một thái độ khoan dung, nhẹ nhàng và tế nhị.

+ Người biết quý trọng lời nói luôn biết tôn trọng người khác. Bởi thế, trong giao tiếp, họ ko khi nào dùng lời lẽ khó nghe khiến người khác buồn lòng.

+ Bằng câu tục ngữ ngắn gọn, xúc tích, người xưa muốn đề cao thái độ ôn hòa trong giao tiếp và nhắc nhở chúng ta phải biết xây dựng lối giao tiếp tôn trọng, lịch sự, hướng đến hiệu quả.

+ Chính qua phong cách giao tiếp, ta có thể đoán được nhân cách và tài trí của người khác.

Suy nghĩ về vai trò của lối giao tiếp lịch sự: Lối giao tiếp tế nhị, lịch sự rất cần thiết trong cuộc sống của mỗi con người:

– Nó giúp ta đạt được mục đích trong giao tiếp với mọi người. – Nó giúp ta được mọi người yêu mến, tôn trọng và giúp đỡ ta trong cuộc sống. – Nó thể hiện nhân cách cao đẹp của con người. – Nó giúp gắn kết tình cảm cộng đồng – Giao tiếp không lịch sự là thất bại trong việc dùng lời nói của con người. Và đó là nguyên nhân dẫn đến thất bại trong cuộc sống.

Phê phán: Vẫn còn có nhiều người không lịch sự, tế nhị trong giao tiếp. Họ thật đáng bị chê trách.

Bài học nhận thức: Cần xây dựng và rèn luyện lối giao tiếp lịch sự, té nhị, tôn trọng lẫn nhau trong cuộc sống.

Hãy xây dựng lối giao tiếp lịch sự, nhã nhặn và cao thượng ngay từ bây giờ.

Giữa phẩm chất bên trong và lời nói bên ngoài có mối liên hệ chặt chẽ. Lời ăn tiếng nói thể hiện vẻ đẹp tâm hồn và nhân cách tốt đẹp của con người. Nói về điều ấy, người xưa có câu: “Chim khôn kêu tiếng rảnh rang. Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe”.

“Chim khôn kêu tiếng rảnh rang”: Tiếng rảnh rang là tiếng hót trong trẻo, thanh thản, vui tươi. Tiếng hót ấy biểu thiện một trạng thái hồ hở, thoải mái, không hề vướng bận. Câu tục ngữ nhằm nói đến những chú “chim khôn” là những chú chim có những tiếng hót hay, mượt mà, nhẹ nhàng khiến cho người nghe cảm thấy vui vẻ, dễ chịu.

“Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe”: Nhằm chỉ đến những người có những lời nói dịu dàng, nhẹ nhàng, dễ nghe. Người khôn là những người có sự suy nghĩ trước khi nói biết hiểu đến cảm giác của người nghe và là một người chu đáo luôn quan tâm đến người khác

Người Việt ta luôn đề cao lời ăn tiếng nói và xem lời ăn tiếng nói như một bộ phận hết sức quan trọng trong việc đánh giá phong cách, nhân cách và cả đạo đức của một con người. Nhưng hiện nay trong một bộ phận giới trẻ đang tồn tịa lối giao tiếp thiếu lịch sự, tế nhị và không tôn trong người khác.

Họ tìm cho mình là những lối giao tiếp cộc lốc, thô thỉ, tục tĩu. Và thời gian cứ thế trôi qua không một ai chịu thay đỏi và dần dần tạo trong họ một lối giao tiếp bất lịch sự. Giống như ta thường thấy một số bạn học sinh khi bước ra trường thì văng tục vài câu chửi thề nhưng không ai chấn chỉnh điều đó. Cứ thế cái bất thường không bị phê phán đã trở thành cái bình thường, dễ dàng được chấp nhận. Điều đó tạo nên một suy nghĩ muốn nói gì thì nói trong mỗi người và nguyên nhân chính cũng là sự thờ ơ của xã hội,của người lớn. Những người như vậy thật đáng trê trách.

Ta có thể dễ nhận biết được một cách dễ dàng bởi những người có lối giao tiếp lịch sự và bất lịch sự. Như một người có một lối giao tiếp lịch sự luôn được những người bạn tốt và luôn có những mối quan hệ lành mạnh ngược lại còn những người có lối giao tiếp bất lịch sự xung quanh.

Nhưng cũng chớ lầm hiểu với những người bên ngoài có lối giao tiếp lịch sự, tế nhị nhưng nhân cách kém cỏi. Họ luôn dùng vẻ bề ngoài dễ mến để lừa gạt người khác nhằm vụ lợi cho bản thân.

Lối giao tiếp lịch sự không chỉ nói là làm được. Nhưng điều đâu tiên chúng ta học sinh có thể làm được là học. tập. hãy học những lời hay ý đẹp để có thể nói được “lời dễ nghe”. Học để thật nhiều kiến thức và rèn luyện cho ta có một đức tính tốt đẹp. Đầu tiên là làm những việc nhỏ như chấp hành kỷ luật nhà trường, pháp luật và rèn luyện ý thức trước khi nói một điều gì đó và chịu trách nhiệm cho những lời mình đã nói ra.

Lời nói vô hình nhưng có thể làm tổn thương người khác. Vì vậy, từ bây giờ chúng ta khi con là học sinh hãy học tập một cách chăm chỉ, luôn rèn luyện cho mình thói quen suy nghĩ trước khi nói và hình thành thói quen ấy trong nếp sống hằng ngày của chúng ta và làm cho chúng ta có một nếp sống đẹp.

Chào Mào Bổi Quảng Ngãi

Toàn quốc

Đà Nẵng

Hồ Chí Minh

Hà Nội

Bình Dương

Hải Phòng

Long An

Bà Rịa Vũng Tàu

An Giang

Bắc Giang

Bắc Kạn

Bạc Liêu

Bắc Ninh

Bến Tre

Bình Định

Bình Phước

Bình Thuận

Cà Mau

Cần Thơ

Cao Bằng

Đắk Lắk

Đắk Nông

Điện Biên

Đồng Nai

Đồng Tháp

Gia Lai

Hà Giang

Hà Nam

Hà Tĩnh

Hải Dương

Hậu Giang

Hòa Bình

Hưng Yên

Khánh Hòa

Kiên Giang

Kon Tum

Lai Châu

Lâm Đồng

Lạng Sơn

Lào Cai

Nam Định

Nghệ An

Ninh Bình

Ninh Thuận

Phú Thọ

Phú Yên

Quảng Bình

Quảng Nam

Quảng Ngãi

Quảng Ninh

Quảng Trị

Sóc Trăng

Sơn La

Tây Ninh

Thái Bình

Thái Nguyên

Thanh Hóa

Thừa Thiên Huế

Tiền Giang

Trà Vinh

Tuyên Quang

Vĩnh Long

Vĩnh Phúc

Yên Bái

Cập nhật thông tin chi tiết về Suy Nghĩ Về Chào Mào Bổi trên website Raffles.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!