Xu Hướng 3/2024 # Đọc Truyện Tiểu Hồng Mạo Rơi Vào Tay Đại Sắc Lang # Top 12 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Đọc Truyện Tiểu Hồng Mạo Rơi Vào Tay Đại Sắc Lang được cập nhật mới nhất tháng 3 năm 2024 trên website Raffles.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Định rõ quan hệ?

“Chúng ta không phải vẫn là quan hệ chủ thuê sao?” Đỗ Phi Phi khó hiểu hỏi. Hay là Diệp Thần đại nhân chuẩn bị viết khế ước chính quy? Có điều chuyện này với hắn mà nói căn bản là điều thừa đi, bởi vì không cần khế ước, chỉ cần ba chữ ‘Phi Phi à’ của hắn thôi cũng đủ khiến nàng vứt vũ khí đầu hàng.

“Cho nên mới phải định rõ một mặt quan hệ khác của chúng ta.”

Đỗ Phi Phi nói: “Quan hệ gì?”

Diệp Thần thong thả nói: “Vợ chồng chưa cưới có được không?”

Thân thể Đỗ Phi Phi thoáng chốc trở nên cứng ngắc, từ đầu đến chân, ngay cả tròng mắt cũng dại ra.

Đến khi Diệp Thần đổi đến chén trà thứ hai, nàng mới gian nan mở miệng: “Ngài không cần khoan hồng độ lượng nữa đâu. ‘Trang công nằm mộng thấy hồ điệp’ ở chỗ nào? Hay là ngươi chuẩn bị nửa đêm hắt xuống một chậu nước lạnh rồi cùng nhau ngắm trăng? Hoặc là……”

“Phi Phi à.” Diệp Thần nhẹ nhàng ngắt lời nàng, nhưng ý tứ bao hàm trong ánh mắt cũng tuyệt đối nhẹ nhàng như vậy, “Làm vị hôn thê của ta uất ức như vậy sao?”

Không uất ức, một chút cũng không uất ức, là sợ hãi.

Trái tim nhỏ bé của Đỗ Phi Phi không ngừng run rẩy.

Diệp Thần nhìn nàng, khẽ thở dài một cái.

Mí mắt Đỗ Phi Phi giật giật.

“Không cần đồng ý hôm nay, để ngày khác cũng được.” Hắn rộng lượng.

Đỗ Phi Phi ôm lấy đao lập tức chạy đi.

Chạy vào trong phòng đóng cửa lại, nàng mới nghĩ đến lời nói của hắn, càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp.

Không cần đồng ý hôm nay, ngày khác cũng được……

Như vậy là, tuy rằng hôm nay không cần đồng ý, nhưng ngày khác sẽ phải đồng ý. Căn bản là không có đường cự tuyệt!

Trái tim hơi hơi bình phục của Đỗ Phi Phi lại bắt đầu đập kịch liệt.

Hơn nữa lấy tính cách của Diệp Thần đại nhân, nếu nàng dám cự tuyệt, kết cục tuyệt đối không phải có thể lấy chuyện hạ độc, đi dạo hay nhảy sông để giải quyết.

Nhưng đồng ý với hắn……

Đỗ Phi Phi ôm đao nhảy trên giường, kéo chăn che đầu: “Ngủ ngủ, tỉnh lại ác mộng sẽ không còn.”

Tuy rằng là giả bộ thành thân, nhưng Ôn gia vẫn tổ chức tiệc mừng vô cùng náo nhiệt.

Từ khi trời tờ mờ sáng, tiếng kèn xôna, tiếng chiêng trống đã rầm rĩ không dứt bên tai.

Đỗ Phi Phi không thể nhịn được ngồi bật dậy.

Rối rắm cả một đêm, thật vất vả mới chợp mắt được, bên ngoài đã bắt đầu reo hò.

“Trời muốn diệt ta!” Nàng ôm chăn mà ngồi, Miên Vũ đao gõ ầm ầm vào tường.

Bên ngoài có tiếng bước chân.

“Đỗ nữ hiệp.” Là giọng nói của Vu Hữu Chúc.

Cửa nhẹ nhàng mở ra.

Đỗ Phi Phi mang một đôi mắt hai vành mắt chuyển thành xám đen, mặt không chút cảm xúc nhìn hắn, “Có chuyện gì?”

Vu Hữu Chúc rõ ràng sửng sốt một chút, không được tự nhiên duỗi tay kéo chặt áo khoác, cười gượng nói: “Không có việc gì, không có việc gì.”

Sau một lúc lâu, điều chỉnh lại hơi thở, nhưng nhịp tim đập vẫn không bình thường lại được. Ở phía trước có tiếng nước ầm ầm, nàng theo tiếng nước bước đến, cúi người xuống.

Một gương mặt thanh tú mang theo mấy phần dáng vẻ thơ ngây phản chiếu trong nước như ẩn như hiện.

Lòng của nàng dần dần bình tĩnh trở lại.

Nếu đã rời đi, thì không quay đầu. Tuy rằng, phản ứng của Diệp Thần đại nhân khi phát hiện nàng rời đi thật sự không thể đoán trước được, nàng cũng không dám đoán trước, nhưng tốt xấu năm đó nàng cũng từng được người ta hô vài tiếng nữ hiệp, nếu một chút dũng khí như thế cũng không có, quả thực là đáng xấu hổ.

Nàng theo dòng nước đi xuống hạ nguồn, không ngừng khuyến khích chính mình.

Đỗ Phi Phi từ tin tưởng mình đã quyết định đúng, đến nhất quyết tin tưởng mình đã quyết định đúng, cuối cùng là chắc chắc mình đã quyết định đúng.

Nếu đã đúng, tự nhiên nên dũng cảm tiến lên phía trước, làm việc nghĩa không được phép chùn bước.

Cho nên nàng là anh hùng, anh hùng thì không được sợ hãi.

Đỗ Phi Phi bỏ ra thời gian nửa ngày, rốt cục cũng thuyết phục được mình.

*

Dưới hạ nguồn có một thôn trang nhỏ.

Vài nữ tử đang ở bên bờ sông giặt quần áo, nhìn thấy Đỗ Phi Phi đều kinh ngạc mở to hai mắt.

Đỗ Phi Phi nở nụ cười thân thiên.

Trong đó một nữ tử áo xanh mạnh dạn tới gần nàng nói: “Muội muội, từ đâu tới đây nha?”

“Hà Dương.” Đỗ Phi Phi đáp.

Nữ tử áo xanh nói: “Từ Hà Dương đến đây cũng mất thời gian nửa ngày. Muội muội nhất định rất mệt mỏi rồi, chi bằng đến nhà ta nghỉ ngơi một chút.”

Đỗ Phi Phi vừa mừng vừa sợ.

Trên thực tế tại rất nhiều nơi, người giang hồ mang theo đao giống như nàng đều không được hoan nghênh. Bởi vì dân chúng bình thường rất dễ liên hệ bọn họ với đám đạo tặc vào nhà cướp của – bởi vì đều cầm đao.

“Đa tạ.” Đỗ Phi Phi im lặng đi theo phía sau nàng, đi nửa ngày, thật sự là nàng vừa đói lại khát. Bởi vì lương khô là Vu Hữu Chúc mang, cho nên trong hành lý của nàng chỉ có quần áo.

Nữ tử áo xanh nói: “Muội muội biết võ công sao? Hay là mang theo đao làm bộ phòng thân thôi?”

Đỗ Phi Phi nói: “Biết võ công, có thể phòng thân, cũng là làm bộ.” (Chị Phi trả lời thật chẳng giống người thường)

Nữ tử áo xanh che miệng cười nói: “Đỗ cô nương nói chuyện thật thú vị.”

Đỗ Phi Phi vội vã dừng bước chân, mở to hai mắt trừng trừng nhìn nàng hỏi: “Sao ngươi biết ta họ Đỗ?”

Nụ cười của nữ tử áo xanh chợt tắt, không biết làm thế nào nhìn về phía trước.

Nhà tranh đã ở trước mắt.

Trong lòng Đỗ Phi Phi dâng lên dự cảm bất an mãnh liệt.

“Là ta nói cho nàng.”

Cửa nhà tranh chậm rãi mở ra, thanh niên một thân bạch y như mây bồng bềnh đi ra, tiêu sái thanh thoát.

Đỗ Phi Phi đột nhiên có loại cảm giác đi đêm gặp quỷ.

Tiểu Hồng Mạo Rơi Vào Tay Đại Sắc Lang

Định rõ quan hệ?

“Chúng ta không phải vẫn là quan hệ chủ thuê sao?” Đỗ Phi Phi khó hiểu hỏi. Hay là Diệp Thần đại nhân chuẩn bị viết khế ước chính quy? Có điều chuyện này với hắn mà nói căn bản là điều thừa đi, bởi vì không cần khế ước, chỉ cần ba chữ ‘Phi Phi à’ của hắn thôi cũng đủ khiến nàng vứt vũ khí đầu hàng.

“Cho nên mới phải định rõ một mặt quan hệ khác của chúng ta.”

Đỗ Phi Phi nói: “Quan hệ gì?”

Diệp Thần thong thả nói: “Vợ chồng chưa cưới có được không?”

Thân thể Đỗ Phi Phi thoáng chốc trở nên cứng ngắc, từ đầu đến chân, ngay cả tròng mắt cũng dại ra.

Đến khi Diệp Thần đổi đến chén trà thứ hai, nàng mới gian nan mở miệng: “Ngài không cần khoan hồng độ lượng nữa đâu. ‘Trang công nằm mộng thấy hồ điệp’ ở chỗ nào? Hay là ngươi chuẩn bị nửa đêm hắt xuống một chậu nước lạnh rồi cùng nhau ngắm trăng? Hoặc là……”

“Phi Phi à.” Diệp Thần nhẹ nhàng ngắt lời nàng, nhưng ý tứ bao hàm trong ánh mắt cũng tuyệt đối nhẹ nhàng như vậy, “Làm vị hôn thê của ta uất ức như vậy sao?”

Không uất ức, một chút cũng không uất ức, là sợ hãi.

Trái tim nhỏ bé của Đỗ Phi Phi không ngừng run rẩy.

Diệp Thần nhìn nàng, khẽ thở dài một cái.

Mí mắt Đỗ Phi Phi giật giật.

“Không cần đồng ý hôm nay, để ngày khác cũng được.” Hắn rộng lượng.

Đỗ Phi Phi ôm lấy đao lập tức chạy đi.

Chạy vào trong phòng đóng cửa lại, nàng mới nghĩ đến lời nói của hắn, càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp.

Không cần đồng ý hôm nay, ngày khác cũng được……

Như vậy là, tuy rằng hôm nay không cần đồng ý, nhưng ngày khác sẽ phải đồng ý. Căn bản là không có đường cự tuyệt!

Trái tim hơi hơi bình phục của Đỗ Phi Phi lại bắt đầu đập kịch liệt.

Hơn nữa lấy tính cách của Diệp Thần đại nhân, nếu nàng dám cự tuyệt, kết cục tuyệt đối không phải có thể lấy chuyện hạ độc, đi dạo hay nhảy sông để giải quyết.

Nhưng đồng ý với hắn……

Đỗ Phi Phi ôm đao nhảy trên giường, kéo chăn che đầu: “Ngủ ngủ, tỉnh lại ác mộng sẽ không còn.”

Tuy rằng là giả bộ thành thân, nhưng Ôn gia vẫn tổ chức tiệc mừng vô cùng náo nhiệt.

Từ khi trời tờ mờ sáng, tiếng kèn xôna, tiếng chiêng trống đã rầm rĩ không dứt bên tai.

Đỗ Phi Phi không thể nhịn được ngồi bật dậy.

Rối rắm cả một đêm, thật vất vả mới chợp mắt được, bên ngoài đã bắt đầu reo hò.

“Trời muốn diệt ta!” Nàng ôm chăn mà ngồi, Miên Vũ đao gõ ầm ầm vào tường.

Bên ngoài có tiếng bước chân.

“Đỗ nữ hiệp.” Là giọng nói của Vu Hữu Chúc.

Cửa nhẹ nhàng mở ra.

Đỗ Phi Phi mang một đôi mắt hai vành mắt chuyển thành xám đen, mặt không chút cảm xúc nhìn hắn, “Có chuyện gì?”

Vu Hữu Chúc rõ ràng sửng sốt một chút, không được tự nhiên duỗi tay kéo chặt áo khoác, cười gượng nói: “Không có việc gì, không có việc gì.”

Nàng lại một lần nữa, “Có chuyện gì?”

“Không có gì. Chỉ là muốn nói, nếu ngươi muốn luyện đao pháp, cũng không nên đối mặt với tường mà luyện.” Ngữ khí của hắn vô cùng nhún nhường, “Giường của ta vừa vặn dựa vào mặt tường kia.”

“Ngươi muốn bảo ta đừng có ầm ĩ nữa đúng không?” Đỗ Phi Phi hỏi.

“Không, không, không, ngài tuyệt đối không nên nói như vậy, ” Vu Hữu Chúc nhìn thanh đao càng giơ càng cao trong tay nàng, thái độ gần như hèn mọn, “Thật ra vừa rồi ta không cẩn thận nói nhảm, ảnh hưởng đến việc tu luyện của ngài…… không có gì, ta trở về ngủ.” (Ta thấy đoạn này anh Chúc là ver nam của chị Phi còn chị Phi lại là ver nữ của anh Thần rồi :v)

……

Đỗ Phi Phi nhìn cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, lấy đao gãi gãi chỗ ngứa phía sau lưng: “Rốt cuộc hắn tới làm cái gì?”

Tiếng ầm ĩ một khi đã nổi lên, thì kéo dài mãi vẫn không dứt.

Đỗ Phi Phi vừa trở mình, lại nghe thấy tiếng kèn xôna ầm ĩ ở bên ngoài, tiếng pháo bắt đầu vang lên.

Thật vất vả mới hết tiếng pháo, tiếng bước chân bùm bùm lại bắt đầu đi tới đi lui.

Đỗ Phi Phi cảm thán một tiếng, rời giường rửa mặt, sau đó ra ngoài đi bộ.

Phòng của Vu Hữu Chúc ở bên trái phòng nàng, cửa phòng mở, không có người.

Phòng của Diệp Thần ở bên tay phải phòng nàng.

Nhưng hiển nhiên Phi Phi không dám tới gần, dò hỏi hạ nhân đi qua đi lại, đều nói hắn đến đại sảnh chúc mừng.

……

Cho nên, một cái sân to lớn như vậy, ngoại trừ những người đi qua đi lại, cũng chỉ còn mình nàng không có việc gì làm.

Đỗ Phi Phi đột nhiên cảm thấy đau thương vì mình không thể đi đến đại sảnh uống rượu mừng. Loại cảm giác này, thật giống như lúc trước các sư huynh sư đệ đều xuống sông cởi hết đồ tắm rửa, mà nàng chỉ có thể một mình ôm thùng gỗ tắm ở trong phòng. Là cảm giác cô đơn khi bị đồng loại vứt bỏ.

Nhưng loại cảm giác này không tồn tại được bao lâu, bởi vì nàng đột nhiên nghĩ ra cô đơn là cảm xúc chỉ xuất hiện khi ở một mình.

Cho nên hiện tại nàng đang ở một mình.

Mà một mình có nghĩa là –

Cho dù bây giờ nàng có bỏ đi, cũng không ai để ý.

Nàng bỗng nhiên ngồi thẳng người, đầu óc vốn hỗn độn do không ngủ đủ lại đột nhiên trở nên rõ ràng.

Tâm tình vốn kiêng kị sự cường đại của Diệp Thần mà luôn do dự sau sự việc ‘định quan hệ’ ngày hôm qua đột nhiên trở nên kiên định dị thường. Quan hệ này một khi thực sự được định ra, chưa nói đến ba đời ba kiếp, riêng đời này kiếp này cũng tuyệt đối không trốn thoát được.

Đỗ Phi Phi càng nghĩ càng cảm thấy khủng bố.

Tương lai là chim ưng bay khắp trời cao biển rộng, hay là trâu già mãi mãi không thể vươn mình, hoàn toàn phụ thuộc vào thời khắc này!

Trong viện tuy rằng nhiều người qua lại, nhưng không ai dừng lại ngăn cản nàng.

Dù vậy, bước chân của Đỗ Phi Phi vẫn không dám trì hoãn chút nào.

Tim đập thật sự nhanh.

Cách Ôn phủ càng xa, lại càng gấp.

Đỗ Phi Phi dừng chân lại, đỡ lấy thân cây, cúi đầu thở phì phò.

Sau một lúc lâu, điều chỉnh lại hơi thở, nhưng nhịp tim đập vẫn không bình thường lại được. Ở phía trước có tiếng nước ầm ầm, nàng theo tiếng nước bước đến, cúi người xuống.

Một gương mặt thanh tú mang theo mấy phần dáng vẻ thơ ngây phản chiếu trong nước như ẩn như hiện.

Lòng của nàng dần dần bình tĩnh trở lại.

Nếu đã rời đi, thì không quay đầu. Tuy rằng, phản ứng của Diệp Thần đại nhân khi phát hiện nàng rời đi thật sự không thể đoán trước được, nàng cũng không dám đoán trước, nhưng tốt xấu năm đó nàng cũng từng được người ta hô vài tiếng nữ hiệp, nếu một chút dũng khí như thế cũng không có, quả thực là đáng xấu hổ.

Nàng theo dòng nước đi xuống hạ nguồn, không ngừng khuyến khích chính mình.

Đỗ Phi Phi từ tin tưởng mình đã quyết định đúng, đến nhất quyết tin tưởng mình đã quyết định đúng, cuối cùng là chắc chắc mình đã quyết định đúng.

Nếu đã đúng, tự nhiên nên dũng cảm tiến lên phía trước, làm việc nghĩa không được phép chùn bước.

Cho nên nàng là anh hùng, anh hùng thì không được sợ hãi.

Đỗ Phi Phi bỏ ra thời gian nửa ngày, rốt cục cũng thuyết phục được mình.

*

Dưới hạ nguồn có một thôn trang nhỏ.

Vài nữ tử đang ở bên bờ sông giặt quần áo, nhìn thấy Đỗ Phi Phi đều kinh ngạc mở to hai mắt.

Đỗ Phi Phi nở nụ cười thân thiên.

Trong đó một nữ tử áo xanh mạnh dạn tới gần nàng nói: “Muội muội, từ đâu tới đây nha?”

“Hà Dương.” Đỗ Phi Phi đáp.

Nữ tử áo xanh nói: “Từ Hà Dương đến đây cũng mất thời gian nửa ngày. Muội muội nhất định rất mệt mỏi rồi, chi bằng đến nhà ta nghỉ ngơi một chút.”

Đỗ Phi Phi vừa mừng vừa sợ.

Trên thực tế tại rất nhiều nơi, người giang hồ mang theo đao giống như nàng đều không được hoan nghênh. Bởi vì dân chúng bình thường rất dễ liên hệ bọn họ với đám đạo tặc vào nhà cướp của – bởi vì đều cầm đao.

“Đa tạ.” Đỗ Phi Phi im lặng đi theo phía sau nàng, đi nửa ngày, thật sự là nàng vừa đói lại khát. Bởi vì lương khô là Vu Hữu Chúc mang, cho nên trong hành lý của nàng chỉ có quần áo.

Nữ tử áo xanh nói: “Muội muội biết võ công sao? Hay là mang theo đao làm bộ phòng thân thôi?”

Đỗ Phi Phi nói: “Biết võ công, có thể phòng thân, cũng là làm bộ.” (Chị Phi trả lời thật chẳng giống người thường)

Nữ tử áo xanh che miệng cười nói: “Đỗ cô nương nói chuyện thật thú vị.”

Đỗ Phi Phi vội vã dừng bước chân, mở to hai mắt trừng trừng nhìn nàng hỏi: “Sao ngươi biết ta họ Đỗ?”

Nụ cười của nữ tử áo xanh chợt tắt, không biết làm thế nào nhìn về phía trước.

Nhà tranh đã ở trước mắt.

Trong lòng Đỗ Phi Phi dâng lên dự cảm bất an mãnh liệt.

“Là ta nói cho nàng.”

Cửa nhà tranh chậm rãi mở ra, thanh niên một thân bạch y như mây bồng bềnh đi ra, tiêu sái thanh thoát.

Đỗ Phi Phi đột nhiên có loại cảm giác đi đêm gặp quỷ.

Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

Đọc Truyện: Đại Tiên Quan

Tác giả: Ám Hắc Gia Tử Chương 337: Xích hồng chim ưng

“Ngươi gào cái gì?” Sở Huyền bất đắc dĩ thở dài, Thẩm Tử Nghĩa cái nào đều tốt, chính là quá không biết tính toán nhân, bất quá loại sự tình này không còn biện pháp nào cưỡng cầu, Thẩm Tử Nghĩa nếu thật là như vậy âm hiểm có Thành phủ, cũng không có khả năng cùng mình đi gần như vậy.

Sở Huyền lúc này nói: “Ngươi yên tâm, Triệu Nhan Chân nữ nhân này tuy có dã tâm, nhưng nàng sẽ không cho ngươi đội nón xanh, giữ mình trong sạch bên trên, ngươi không cần lo lắng, nàng này muốn, là đem khống hết thảy cái chủng loại kia cảm giác, nhưng ngươi nhớ lấy, sau khi kết hôn, trong nhà đại sự, ngươi muốn làm chủ, quyết không nhưng uỷ quyền cho nàng, ngoài ra cường ngạnh hơn, muốn lấy một loại thượng vị giả tư thái đối nàng, nhớ kỹ, nội tâm càng là cường ngạnh nữ tử, càng khó bị chinh phục, nhưng một khi đưa nàng chinh phục, nàng mới có thể toàn tâm toàn ý lo lắng cho ngươi, đến lúc đó, ngươi liền xem như nhặt được bảo.”

Sở Huyền lúc này chia sẻ hắn nhìn nhân kinh nghiệm, về phần Thẩm Tử Nghĩa có thể lĩnh ngộ mấy phần, liền nhìn hắn tạo hóa.

Thẩm Tử Nghĩa giờ phút này là cái hiểu cái không, lại thấp thỏm, lại dẫn vẻ mong đợi, nghĩ nghĩ, không tim không phổi hỏi một câu: “Hôm đó sau ta nếu là không giải quyết được nàng, liền muốn mời Sở huynh ngươi ra tay.”

Sở Huyền lật ra một cái liếc mắt, không có nói tiếp, lời này, thật sự không cách nào tử nói tiếp, nói thêm gì đi nữa bảo đảm muốn xảy ra chuyện.

Thẩm Tử Nghĩa sự tình xem như có một kết thúc,

Như hôm nay tức dần dần chuyển hàn, Sở Huyền tính toán thời gian, hắn từ Âm giới trở về, Nguyên Thần quy khiếu, cũng đi qua không sai biệt lắm đã hơn hai tháng.

Nhục thân cơ bản đã khôi phục, thời gian qua cũng rất an ổn, nhưng Sở Huyền cũng có phiền lòng sự tình, nhất cái là hắn không giải quyết được chức quan, chức quan này cuối cùng là muốn xác định, mà lại có thể giành đến vị trí nào, đối tương lai phát triển cực kì mấu chốt.

Một cái khác, chính là phía trước thừa dịp mình Nguyên Thần không tại, đánh lén mình nhục thân đến tột cùng là ai. Chuyện này, Sở Huyền còn không có đầu mối, bất quá đối phương cũng không có tiếp tục cái gì động tác, cho nên Sở Huyền có thể làm, chính là chờ đợi, đồng thời tiếp tục điều tra.

Thôi Hoán Chi bên kia cũng truyền về tin tức.

Sở Huyền chức quan, rốt cục có minh xác tin tức , dựa theo Thôi Hoán Chi nói, có mấy cái chức quan có thể lựa chọn, liền nhìn Sở Huyền nguyện ý làm cái nào.

Những này chức quan có Kinh châu Phủ nha chủ phán Văn Thư quan, cũng có Lại bộ thuộc hạ Ti Thừa quan, còn có Hình bộ Thôi quan, nghe nói chuyện xui xẻo này, là lão Thôi quan Khổng Khiêm hết lòng.

Nhìn vị này lão Thôi quan vẫn không có từ bỏ đem Sở Huyền kéo qua đương người nối nghiệp ý tứ.

Cái này ba cái chức quan, chính là Thôi Hoán Chi tương đối xem trọng, cái khác cũng có, nhưng cũng không bằng cái này ba cái, dù sao tại Kinh châu chi địa, không phải quan chức cao bao nhiêu liền lợi hại, mà là muốn nhìn chức quan quyền thế.

Quyền thế lớn, vậy sau này liền có thể trải đường, có thể tiếp tục hướng bên trên, nếu không trong thời gian ngắn chức quan cao, về sau tấn thăng không đường, đó cũng là phiền phức.

Đương nhiên, có chỗ dựa là tốt, nhưng cũng muốn phát triển các mối quan hệ của mình, bất quá về điểm này, Thôi Hoán Chi vốn là dự định đề điểm Sở Huyền vài câu, nhưng một hôm hắn tìm đến Sở Huyền, thế mà nhìn thấy mấy người tại Sở Huyền răn dạy hạ luyện quyền, đương thời Thôi Hoán Chi không để ý, nhưng hắn nhìn kỹ rõ ràng mấy người kia là ai về sau, cũng không khỏi là trợn mắt hốc mồm.

Trong mấy người kia, lại có Thẩm Tử Nghĩa, Tần Tú Quyên còn có Nhuận Lương Thần.

Thẩm Tử Nghĩa tự nhiên không cần phải nói, Thôi Hoán Chi rất quen, nhưng Tần Tú Quyên cùng Nhuận Lương Thần, kia so Thẩm Tử Nghĩa còn muốn lợi hại hơn, bối cảnh còn muốn lớn.

Tần Tú Quyên, Kinh châu quan gia tiểu bối trong miệng xưng hào là Tần lão hổ, kia là kim giáp Thượng tướng quân Tần Nguyên Mưu cháu gái, căn nguyên đủ lớn a?

Nhuận Lương Thần càng trâu.

Vị này là Thánh Triều Ngọc tướng quân Nhuận Bá Nhiên bảo bối cháu trai, mà lại, là cháu ruột.

Ngày bình thường, Ngọc tướng quân là tương đương yêu thương Nhuận Lương Thần bảo bối này cháu trai, cho nên tại Kinh châu địa giới trong, cũng dưỡng thành tiểu tử này vô pháp vô thiên, cuồng vọng tự đại tính cách.

Nhưng không nghĩ tới, tại Sở Huyền khu nhà nhỏ này trong, Nhuận Lương Thần thế mà lại thành thành thật thật học quyền, thật sự là để nhân không dám tin.

Ngoại trừ ba vị này, còn có vài cái nổi danh quan gia tử đệ, giờ phút này đều là bị Sở Huyền răn dạy, dạy bảo quyền pháp, hình ảnh này, đích thật là để Thôi Hoán Chi không biết nên nói cái gì.

Nguyên bản hắn muốn dạy bảo Sở Huyền, nói muốn để Sở Huyền tìm cách kết giao Kinh châu quyền quý, giờ phút này cũng là trực tiếp nuốt xuống.

Không nghĩ tới, trong khoảng thời gian ngắn, Sở Huyền đã là có không kém nhân mạch, mà lại rất đả kích nhân chính là, Thôi Hoán Chi cảm thấy, mình ở phương diện này, tựa hồ cũng không bằng Sở Huyền.

Đương nhiên, hắn sẽ không thừa nhận điểm này, vĩnh viễn sẽ không.

Nhìn thấy Thôi Hoán Chi đến, Sở Huyền tự nhiên là tiến lên nghênh đón, rất là cung kính, mà những cái kia quan gia tử đệ, lại là không thế nào chim Thôi Hoán Chi, nhà bọn họ chỗ dựa, đều muốn so Thôi Hoán Chi quan lớn, cho nên nhất cái Tứ phẩm, bọn hắn còn không sợ.

Nhưng không có cách nào khác, Sở Huyền để bọn hắn tới hành lễ, bọn hắn không có cách nào khác không tới.

Bởi vì bọn hắn nếu như không nghe lời, Tần lão hổ sẽ động thủ đánh người.

Tần lão hổ, tự nhiên là phía trước bị Sở Huyền thần quyền chi thế chiết phục, sở dĩ chủ động chạy tới học quyền, mà nàng cùng Nhuận Lương Thần cũng là quan hệ vô cùng tốt.

Nhuận Lương Thần tính tình rất lớn, không sợ trời không sợ đất, phía trước biết Tần lão hổ thế mà bị một cái tên là Sở Huyền cấp làm ngoan ngoãn, tự nhiên là không phục, muốn tìm đến hồi tràng tử.

Theo lý thuyết, Nhuận Lương Thần rất lợi hại, bản sự không có chút nào thua Tần lão hổ, nhưng hắn lại ở đâu là Sở Huyền đối thủ, đương nhiên là bị Sở Huyền thu thập.

Nhuận Lương Thần đương nhiên không có khả năng dễ dàng như vậy liền khuất phục, hắn ngày thứ hai liền lại mang cao thủ tới, muốn tìm hồi tràng tử, kết quả vẫn như cũ là, mà lại hắn mang tới cái kia cao thủ, càng là một chiêu lạc bại.

Phải biết, hắn mang tới cao thủ, đã là Tiên Thiên đỉnh phong, thế mà cũng nhanh như vậy liền lạc bại.

Về sau Nhuận Lương Thần cảm thấy võ đạo không được, liền dùng thuật pháp, hắn tìm đến nhất cái Thuật tu cao thủ, dự định để Sở Huyền xấu mặt, nhưng kết quả là, kia nhân bị Sở Huyền nhìn chằm chằm một chút, liền sa vào đến Âm Dương Huyễn Thần Lý Huyễn thuật bên trong, một hồi cởi quần áo, một hồi đóng vai nữ trang, kia hoa văn chơi, để Nhuận Lương Thần tầm mắt mở rộng.

Lần này, Nhuận Lương Thần động tâm.

Gia gia hắn là Thánh Triều Ngọc tướng quân, Thánh Triều tối cường Võ Thánh một trong, cho nên gia truyền võ đạo tự nhiên là mạnh, tự nhiên, trong nhà là muốn cho hắn đi võ Đạo Tiên, cũng chính là Võ Thánh con đường, nhưng Nhuận Lương Thần không nguyện ý.

Hắn người này lười, cho nên béo, có thể ngồi, không đứng đấy, có thể nằm, không ngồi, mập thành cầu, chính là đang nói hắn, cho nên hắn rất muốn học thuật pháp.

Nhưng người trong nhà không cho, chính hắn tìm Thuật tu lão sư, chính hắn lại chướng mắt, lần này gặp được Sở Huyền, hắn cảm thấy tìm đúng người.

Từ xưa thuật võ không song tu, bởi vì rất khó, tham thì thâm đạo lý ai cũng biết, đều tu luyện kết quả chính là đều không tinh. Nhưng theo Nhuận Lương Thần, Sở Huyền liền rất tinh thông, cho nên lúc này trong lòng của hắn là có chút khuất phục.

Nhất là Sở Huyền hội kể chuyện xưa.

Yêu tộc cố sự, Âm giới chuyện ma, so với cái kia thuyết thư tiên sinh giảng đều tốt, bởi như vậy, Nhuận Lương Thần rất nhanh liền từ đối địch, biến thành Sở Huyền tiểu tùy tùng, so Tần lão hổ đều muốn cung kính, đều muốn trung tâm.

Nhất là Sở Huyền kia thần hồ kỳ kỹ ‘Huyễn thuật’, càng là Nhuận Lương Thần yêu nhất, hai ngày này quấn lấy Sở Huyền để dạy hắn, cho nên Thôi Hoán Chi ở chỗ này nhìn thấy Nhuận Lương Thần, kia là không có chút nào kỳ quái.

Sở Huyền cũng không có tàng tư, liền dạy Nhuận Lương Thần một môn kỳ thuật, nói đơn giản một chút, chính là chính Sở Huyền luyện chế nhất cái Huyễn thuật Pháp khí, cho Nhuận Lương Thần, sau đó đối phương cần liền có thể thôi động, đối phó võ giả bình thường cùng Thuật tu, kia là dễ như trở bàn tay, hơi biến hóa nhất cái chuẩn.

Tự nhiên, Sở Huyền cho hắn luyện chế Huyễn thuật Pháp khí, không phải sát phạt Huyễn thuật, mà là nhất cái thời gian ngắn tẩy não thuật pháp, bên trong thuật chi nhân, hội cho là mình là một con chó, trong thời gian ngắn, khẳng định là làm trò cười cho thiên hạ chồng chất.

Cái này Huyễn thuật, bị Sở Huyền khắc ấn tại nhất khối ngọc bên trên, liền treo ở Nhuận Lương Thần bên hông, dùng thời điểm, cái này Nhuận Lương Thần liền sẽ rất đắc ý lại càn rỡ dùng dây thừng quơ khối ngọc này, cười quái dị miệng trong thì thầm: “Ngươi nhìn nhuận gia khối ngọc này!”

Một câu, đối phương nếu là nhìn sang, trên cơ bản, tám chín phần mười là muốn trúng chiêu.

Dù sao, cái này Huyễn thuật là dùng Âm Dương Huyễn Thần Lý lực lượng khắc ấn đi lên, uy lực cực lớn.

Cũng là bởi vì cái này, Nhuận Lương Thần hiện tại đối Sở Huyền kia là theo lệnh mà làm, mà lại mấy ngày nay, cắm trong tay Nhuận Lương Thần ăn chơi thiếu gia không hạ mười cái, đều là tứ chi chạm đất, tăng thêm kêu to, làm trò hề, Sở Huyền biết về sau, trong lòng ám đạo tuyệt đối không thể lại cho cái này phát rồ mập mạp luyện chế pháp khí.

Nghiệp chướng a.

Bên này, Sở Huyền nói chuyện với Thôi Hoán Chi.

Biết Thôi Hoán Chi cho mình an bài ba cái hậu tuyển chức quan về sau, Sở Huyền cũng là suy tư, dù sao quan hệ này đến hắn về sau tiền đồ, không thể qua loa.

Ba cái chức quan trong, Sở Huyền không thế nào muốn đi Đề Hình ti làm Thôi quan, dù sao con đường này không dễ đi, tương đối mà nói, Sở Huyền cảm thấy Kinh châu Phủ nha chủ phán văn thư là lựa chọn tốt nhất.

Đem tính toán của mình nói ra, Thôi Hoán Chi cũng là liên tục gật đầu.

“Cùng ta nghĩ đến, đừng nhìn chỉ là nhất cái Phủ nha chủ phán Văn Thư quan, phóng tới những châu khác địa, chính là nhất cái Thất phẩm, thậm chí Bát phẩm, nhưng nơi này là Kinh châu, Kinh châu Phủ nha, liền xem như nhất cái chủ phán văn thư, vậy ít nhất cũng phải là Lục phẩm, mà lại Kinh châu chi quan, quyền thế cực lớn, càng không thể qua loa, làm xong, đối ngươi về sau lên chức vô cùng có trợ giúp.”

Hiển nhiên, chuyện này nếu không có chuyện ngoài ý muốn, trên cơ bản liền sẽ xác định như vậy, nhưng trên đời này luôn có chuyện là ngoài dự liệu, Thôi Hoán Chi vừa đi không bao lâu, một đạo hạc giấy truyền thư liền từ đằng xa nhanh chóng bay tới.

Sở Huyền ngẩng đầu nhìn lên, nhìn ra hạc giấy này truyền thư là phải bay hướng mình bên này, nhưng vào lúc này, nhất cái xích hồng sắc đồ vật nhanh chóng bay tới, phảng phất muốn đem kia hạc giấy truyền thư hủy đi.

Sở Huyền thấy thế, phản ứng cực nhanh, lập tức là thi triển thuật pháp, trên cổ tay quấn quanh tóc đen lập tức là bay vụt ra ngoài, đem kia xích hồng sắc đồ vật vây khốn.

Đưa tay chộp một cái, Sở Huyền đem hạc giấy truyền thư cầm ở trong tay, hắn không có lập tức đi xem, mà là nhìn thoáng qua kia xích hồng sắc đồ vật.

Kia là một con giấy gấp thành chim ưng.

Có thể nói là giống như đúc, mà lại là dùng thuật pháp thôi động, chuyên môn chặn đường hạc giấy truyền thư, vừa rồi nếu là Sở Huyền động tác chậm một chút, cái này màu đỏ chim ưng đã là đem hạc giấy truyền thư hủy đi.

Cho dù là bị tóc đen quấn quanh, kia xích hồng chim ưng vẫn tại giãy dụa, muốn dùng miệng cắn đứt tóc đen, chỉ tiếc, cái này tóc đen nó cắn không ngừng, ngược lại là bị hư hao ưng miệng, giờ phút này nhìn qua, cái này chim ưng có chút thê thảm.

Nhưng ngay tại sau một khắc, chim ưng đột nhiên bất động, sau đó không hỏa tự nhiên, ầm vang đốt sạch.

Đọc Truyện Mạc Thanh Ca Đại Giá Cuồng Phi

Chương 66: Chim ưng nhỏ 2 “Vật nhỏ, vẫn còn rất hung dữ.”

Trong mắt Thanh Thanh hiện lên tươi cười, ngón tay khẽ vuốt trán của ưng nhỏ.

Trong mắt chim ưng hiện lên sự cảnh giác, bị Thanh Thanh vuốt nhẹ, lại trở nên dịu hiền một chút, cấu cái đầu cọcọ vào ngón tay Thanh Thanh.

Thanh Thanh đem con ưng nhỏ từ trên nhánh cây xuống, bảo vệ trong ngực, tỉ mỉ kiểm tra vết thương trên người conchim ưng nhỏ, may là không tổn thương đến tính mạng, nhưng tạm thờikhông thể bay.

“Mạng của ngươi thật lớn, gặp được ta.”

Con chim ưng nhỏ dường như hiểu đượcnhững lời Thanh Thanh nói, đem đầu nó dựa vào sát ngực Thanh Thanh,trong miệng phát ra những âm thanh yếu ớt.

Thanh Thanh nhìn con chim ưng nhỏ trong ngực, đáy mắt xuất hiện ôn nhu…

“Chủ nhân.”

Ô Nhã ngẩng đầu, người này đã chờ đến mức sốt ruột.

Thanh Thanh nhún người, phiêu dật bay xuống, dừng lại trước mặt Ô Nhã.

Ô Nhã vội vàng chạy đến, đến khi nàng nhìn thấy ưng con trong lòng Thanh Thanh, sửng sốt: “Chủ nhân, đây là….?”

“Vật nhỏ này bị kẹp trong nhánh cây.”Thanh Thanh đứa mắt, mỉn cười nhìn Ô Nhã, lại nói: “Đi lấy dược mangđến, băng bó cái cánh bị thương của nó.

Vừa nói, Thanh Thanh vừa ôm ưng nhỏ, đi tới bên cạnh đống đá.

Ô Nhã nghi hoặc nhìn con chim ưng nhỏtrong ngực Thanh Thanh, cảm thấy có chút mất mát, lầm bẩm nói: “Cái thứkia còn muốn chiếm dược của chủ nhân, thật không biết là phúc khí mấyđời của nó.”

“Ngươi lại than thở cái gì, mau mang dược đến đây.”

Thanh Thanh đem con ưng nhỏ đặt lên đùi, giương mắt nhìn về phía khuôn mặt không cam lòng của Ô Nhã.

“Dạ.”

Ô Nhã đáp lại lời Thanh Thanh, từ trong tay áo lấy ra một bình thuốc trị thương, đưa cho Thanh Thanh.

Con chim ưng nhỏ cảm nhận được Ô Nhã tớigần, đột nhiên vỗ cánh, trong miệng phát ra tiếng kêu to, cảnh giác nhìn Ô Nhã, không muốn nàng đến gần.

“Chủ nhân, người xem súc vật này, cư nhiên lại rống thuộc hạ.”

Ô Nhã chịu đả kích lớn, chính mình lại bị một con chim ưng bé tí khinh thường.

” Ha ha…..” Long Thanh Thanh bị tiếng aioán của Ô Nhã làm bật cười, nàng nhận thuốc trị thương từ Ô Nhã, vỗ vỗtrán ưng nhỏ, nhẹ nhàng nói: “Vật nhỏ, không được khi dễ Ô Nhã.”

“Chủ nhân…”

Ô Nhã thình lình ngẩng đầu, đôi mắt lóe lên ánh sáng lấp lánh, kích động nhìn Thanh Thanh…

Nhưng mà, lời của nàng chưa kịp nói ra, đã bị cảnh trước mắt làm quên hết…

Kia giống như một bức tranh ấm áp đẹp nhất thế gian, nữ tử trong bức tranh, ôn nhu, trị thương cho ưng nhỏ trong lòng.

Ánh mặt trời xuyên qua từng ngón taynàng, yếu ớt truyền xuống đất, vây quanh nàng, hiện tạị, cho dù mặt nạkia lạnh băng, nhưng cũng khó che được ôn nhu trong ánh mắt…

Đáy mặt hiện lên tia cười mỏng manh, giống như ánh dương ấm trong mùa đông, như vậy mà ấm áp lòng người.

Ô Nhã nắm chặt ngực mình, trái tim nhỏ bé đang đập tán loạn.

“Vật nhỏ, hiện tại không sao rồi.”

Sau khi Thanh Thanh băng bó tốt cho con ưng nhỏ, đem nó đặt lẫn với đám cỏ dại trên mặt đất.

Ô Nhã bỗng nhiên hoàn hồn, đừng nhìn Long Thanh Thanh nói: “Chủ nhân, đặt vật nhỏ này ở đây được chứ?”

Đọc Truyện Nông Gia Tiên Điền

Con thỏ kia “Đùng” một tiếng, liền vứt tại Lý Thanh Vân dưới chân, trả lại ngu dốt một ngây ngô cây dưa hồng. Lý Thanh Vân thầm mắng một tiếng Nhị Ngốc Tử cái này phá sản ngoạn ý, trảo con thỏ liền phá huỷ một cây dưa hồng, này cây dưa hồng tương lai có thể dài đến nặng một cân, chính là 100 khối, không thể so một con thỏ hoang tiện nghi.

Trong núi món ăn dân dã ở trong thành thị phi thường quý, nhưng ở Thanh Long trên trấn bán, giá cả phi thường thấp, một con gà rừng hoặc là thỏ rừng, chỉ có thể bán mấy chục khối, hơi lớn một chút chỉ có thể bán bách mười khối. Một ít thợ săn đánh sau, nhiều là chính mình ăn, đi trong thành bán không có lời, chỉ là qua lại tiền xe cùng làm lỡ thời gian, liền để thợ săn không chịu đựng nổi.

Lý Thanh Vân ở nhặt lên thỏ rừng thời điểm, còn không quên tính toán một chút được mất, sau khi mới duỗi ra cánh tay, để màu trắng chim ưng rơi xuống chính mình cánh tay nhỏ lên. Nhị Ngốc Tử ngược lại cũng không ngu ngốc, lúc này rơi vào rất nhẹ, không có lại trảo đau Lý Thanh Vân.

“Lạc a lạc a” màu trắng chim ưng rơi vào Lý Thanh Vân trên cánh tay, nhưng cảnh giới nhìn chằm chằm Điền Mục đoàn người, đối với xa lạ nhân loại, chim ưng trả lại là phi thường lo lắng, đem bọn họ coi là uy hiếp.

“Đều là người mình, cũng đừng kêu to. Một con thỏ hoang không đủ ăn, lại đi trảo một con gà rừng trở về. Bé ngoan, trở về lại uy ngươi ăn ngư.” Lý Thanh Vân nói, giương lên cánh tay, đem màu trắng chim ưng lần thứ hai thả phi, trùng vào mây trời không thấy bóng dáng.

Chờ màu trắng chim ưng phi vào mây trời sau khi, Điền Mục mới lớn tiếng thở dốc, kích động kêu lên: “Huynh đệ, ngươi này dưỡng chính là Hải Đông thanh? Cực phẩm Hải Đông thanh a! Màu trắng tinh không có một tia lông tạp! Năm trước ta cùng mấy cái bằng hữu đi Bắc Kinh chơi, may mắn gặp một lần màu trắng tinh Hải Đông thanh, có thể bắt thỏ cùng gà rừng, thế nhưng không như thế nghe lời nhỉ?”

Lý Thanh Vân cười to, không hề để ý nói rằng: “Ha ha, ta là cùng nó nói chơi, nó nơi nào nghe hiểu được là trảo gà rừng vẫn là trảo thỏ rừng, chỉ là giương tay một cái, nó sẽ theo thói quen bay ra.”

“Không không không, nếu như không cho nó khẩu lệnh, chỉ nói là nhân loại ngôn ngữ, nó có thể vâng theo một, hai, là cực phẩm trung cực phẩm. Này con Hải Đông thanh ngươi có bán hay không, giá cả dễ thương lượng, ta dùng chiếc kia Lục Hổ ôm đồm thắng cùng ngươi đổi có được hay không? Nếu như cảm thấy ta phá xe không được, ta trực tiếp cho ngươi tiền mặt cũng được!”

Lý Thanh Vân tuy rằng có tiền, nhưng vẫn bị Điền Mục mở ra giá cả chấn kinh rồi một cái: “Lục Hổ ôm đồm thắng làm sao đến trị 2,3 triệu đi, ta này con Hải Đông thanh có thể trị này giới? Ha ha, Điền ca, ngươi liền đừng đùa.”

“Không có nói đùa, chỉ cần ngươi gật gù, ta hiện tại liền đem tiền đánh ngươi tài khoản lên.” Điền Mục cực kỳ nói thật.

“Ây. . . Cái này. . .” Lần này đến phiên Lý Thanh Vân làm khó dễ, trong lòng có một tia động lòng, có một chút do dự.

Lý Vân Thông cùng Miêu Đản vẫn ở bên cạnh tiếp khách, nghe được Điền Mục định giá, đã sớm chấn kinh đến cằm đều đi trên đất.

Lý Vân Thông vẫn có chút kiến thức, lôi kéo Lý Thanh Vân góc áo, nhỏ giọng nói rằng: “Phúc Oa ca, Điền Tổng mở giá cả không thấp, ta nghe đi ra bên ngoài lẫn lộn giới chỉ là hơn một triệu, đương nhiên là phổ thông Hải Đông thanh, như loại này màu trắng tinh, chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết, thật sự vật còn sống thật không mấy người gặp. Mịa nó, ba triệu a, đủ ta hoa cả đời a. . .”

Miêu Đản càng là kích động đến toàn thân run rẩy, tiếng nói đều thay đổi: “Ca, ta thân yêu ca, ngươi trả lại do dự cái gì a, chỉ cần ngươi một đầu, ngươi chính là chúng ta Thanh Long trấn thủ phủ. Chúng ta lập tức dùng tiền đem Trần Nhị Cẩu đập chết, để bức hàng dùng hai mươi vạn bắt nạt huynh đệ chúng ta, ta dùng tiền bắt nạt hắn!”

Nghe được Lý Thanh Vân hai cái tiểu đồng bọn khuyên bảo, Điền Mục trên mặt lộ ra một tia kích động cùng chờ mong, tiền đối với hắn mà nói, đã thuộc về con số lên game, tầm mắt của hắn từ lâu từ tiền tài tăng lên tới tầng thứ càng cao hơn thân phận tiêu chí lên, có thể ủng có một con cực phẩm Hải Đông thanh, liền có thể đi vào cái thứ ở trong truyền thuyết vòng tròn, kết bạn những kia quý công tử, loại đãi ngộ này không phải là tiền tài có thể cân nhắc.

Điền Mục mang đến vị kia diễm lệ nữ bí thư tùy thời khuyên: “Lý lão bản, ngươi trả lại do dự cái gì đây? Giống chúng ta Điền Tổng lớn như vậy lần đầu người cũng không thấy nhiều, không có ẩn giấu Hải Đông thanh giá trị thực sự, nhưng hắn còn ra giá cả, đúng là giữa bằng hữu mới có công đạo giới. Liền coi như chúng ta ở trên thị trường bỏ tiền mua, định giá chỉ có điều hơn một triệu! không dối gạt ngươi, chúng ta Điền Tổng trong nhà hiện tại liền có một con giá trị trăm vạn Hải Đông thanh.”

Nhưng Lý Thanh Vân vẫn là gian nan lắc lắc đầu, cười khổ nói: “Thật sự xin lỗi, để Điền ca thất vọng rồi. Này con Hải Đông thanh ta rất yêu thích, không có qua tay dự định. Đương nhiên, nếu như tương lai thiếu tiền, sinh ra qua tay ý nghĩ, hội sao một cân nhắc Điền ca.”

Điền Mục sắc mặt cứng đờ, có điều rất nhanh sẽ khôi phục như cũ, cười lớn nói: “Ha ha, quân tử không đoạt người yêu, là ca ca đường đột, nếu huynh đệ không dự định bán, liền làm ca ca chưa từng nói.”

Nữ bí thư nhẹ nhàng giậm chân một cái, cực kỳ tiếc hận nói: “Lý lão bản, ngươi thật đúng, ngươi không biết mất đi một lần nhiều cơ hội tốt. Này không phải 3 vạn, không phải ba mươi vạn, mà là hàng thật đúng giá ba triệu.”

Điền Mục vung vung tay, không cho nữ bí thư nhiều lời nữa: “Được rồi, chớ nói nữa, ngươi lời này liền nhìn có chút nhẹ ta vị huynh đệ này. Ta tiểu huynh đệ này vì một con Hải Đông thanh, coi ba triệu là không có gì, loại này khí độ có thể không phải người bình thường có thể có được.”

Lý Thanh Vân từ chối sau khi, trong lòng ngược lại ung dung hạ xuống, hiện tại không quản bọn họ nói thế nào, chính mình chắc chắn sẽ không lại bán này con Hải Đông thanh, dù cho ngày thứ hai này con Hải Đông thanh liền bay trở về núi tuyết, hắn không hối hận.

Mấy người mang theo không giống phức tạp tâm tình, đi xuống ruộng bậc thang, mà địa đầu chất đống rau dưa cũng đã quá cân, tổng cộng 3,580 cân, trang đang bình thường trong túi bện, đặt lên tiểu xe vận tải.

Lý Thừa Văn cùng Trần Tú Chi lúc này không dám làm gia, thấy nhi tử lại đây, liền đem trọng lượng nói rồi, để hắn quyết định nên thu bao nhiêu tiền.

Lý Thanh Vân thấy Chu Lệ Văn cùng Triệu quản lý đồng thời lại đây cùng mình toán tiền, liền cười nói: “Hôm nay thật xa để cho các ngươi chạy tới, thực sự thật không tiện. Bỏ số lẻ, toán 3,500 cân, ngoài ngạch lại đưa hai rổ cây dưa hồng, coi như ta đưa cho Chu tổng lễ vật nhỏ. Hiện tại nhanh buổi trưa, Chu đều có thể phái người sẽ đem rau dưa đưa trở về, các ngươi ở đây đã ăn cơm trưa lại đi, nếm thử chúng ta nông gia ăn sáng tư vị.”

Lý Thanh Vân nói, trả lại giơ giơ lên trong tay to mọng thỏ rừng.

“Oa, thỏ rừng, ngươi mới vừa đánh tới sao? Nhìn qua ăn thật ngon dáng vẻ.” Chu Lệ Văn vốn là muốn cùng Lý Thanh Vân tạo mối quan hệ, đương nhiên sẽ không dễ dàng rời đi, xoay người đối với Triệu quản lý nói, “Ngươi trước tiên gọi điện thoại cho tài vụ, làm cho nàng điện tử gửi tiền thanh toán màu xanh lục rau dưa tiền. Sau đó dẫn người đem rau dưa đưa trở về, mau mau phóng tới trong kho lạnh cất giữ, ta cùng trợ lý buổi chiều trở lại. A, hai vị bếp trưởng ở lại đây đi, cần phải.”

“Được rồi, Chu tổng ngươi cứ yên tâm đi, việc này ta bảo đảm làm được thỏa đáng.” Thân là chọn mua bộ quản lí, việc này là hắn phần bên trong sự, tuy rằng hắn rất muốn lưu lại, nhưng cảm giác đến hôm nay không phải thời cơ tốt, sau đó chọn mua thì có rất nhiều cơ hội, không nhất thời vội vã.

Rất nhanh, Triệu quản lý rồi cùng xe vận tải tài xế cùng rời đi, mà Lý Thanh Vân thu được điện thoại di động tới sổ nhắc nhở. 3,500 cân, 10 đồng tiền một cân, cộng thu vào 35,000 nguyên. Lý Thanh Vân đem điện thoại di động tới sổ sự cho mẫu thân nói rồi một hồi, không có cho bọn họ xem ngạch trống, sợ làm sợ các nàng.

Sau đó, Lý Thanh Vân đi tới thị trấn món ăn thương trước mặt, đem điện thoại di động tin nhắn cho bọn họ liếc mắt nhìn: “Giao dịch thành công, đây là thu khoản bằng chứng, mười nguyên một cân, chồng rau dưa cộng thu vào 35,000 nguyên, các ngươi có thể dự định chịu thua?”

“Ha ha, vị tiểu huynh đệ này, chúng ta đã sớm chịu thua, chỉ vì lẽ đó không đi, chính là muốn cùng ngươi nói lời xin lỗi. Là chúng ta có mắt mà không thấy núi thái sơn, ngài đại nhân bất kể tiểu nhân quá, tạm tha quá chúng ta đi.” Vạn Lai Ức đem tư thái bãi rất thấp, vừa nãy hắn liền dò nghe, biết mua rau dưa người là trong thành phố thục hương các tổng giám đốc, hàng thật đúng giá khách hàng lớn, tuyệt không là mời tới tên lừa đảo.

“Ta cũng không có ý định khó cho các ngươi, hai người các ngươi xuống một là được, giúp ta mò mấy con cá tới, liền không để cho các ngươi ăn sống rồi, con cá này chúng ta giữ lại buổi trưa nhắm rượu ăn.” Lý Thanh Vân trả lại khí bọn họ mắng chuyện của cha mẹ, cũng không muốn dễ dàng bỏ qua cho bọn họ, nên có tiểu trừng phạt tuyệt đối không thể tỉnh.

Vạn Lai Ức sắc mặt cứng đờ, có điều ngược lại cũng thẳng thắn, nói rằng: “Được, ta nhận tài, hôm nay cũng coi như mở rộng tầm mắt, biết Thanh Long trấn còn có mười khối một cân rau dưa, ta cái này món ăn thương không bạch làm. Nguyện thua cuộc. . .”

Nói, hắn thoát đến chỉ còn dư lại một cái quần soóc, làm hai lần triển khai động tác, rầm một tiếng, liền từ rong thiếu địa phương nhảy vào bể nước. Vùng đồng ruộng trong bể nước đều có ngư, đây là phụ cận hết thảy địa phương giá thị trường, hắn cảm thấy việc này không khó, mới lưu loát nhảy xuống thực hiện cá cược.

Điền Mục cùng Chu Lệ Văn hiếu kỳ, đi tới hỏi dò tình huống. Lý Thanh Vân liền đem chuyện đã xảy ra nói một lần, trêu đến mọi người cười to. Chỉ là hạ thuỷ mò cá, vừa không có thật bức người ăn sống loại cá, xem như là có thể tiếp thu cá cược, ở dân dân dũng mãnh ba tỉnh giao giới trấn nhỏ, không coi là cái gì, dù sao nơi này lưu hành hung ác liền chặt tay, cắt lỗ tai cá cược.

Vạn Lai Ức trả lại không mò tới một con cá, Lý Thanh Vân nuôi nấng Hải Đông thanh sẽ trở lại, xèo hét dài một tiếng, từ đám mây lao xuống, nhanh như chớp giật, trong móng vuốt cầm lấy. . . Dựa vào, lại cầm lấy hai con gà rừng!

Một cái móng vuốt cầm lấy một con gà rừng cái cổ, hai con gà rừng lại còn không chết, trả lại thỉnh thoảng co giật một hồi, giãy dụa một hồi. Đem hai con gà rừng ném tới Lý Thanh Vân dưới chân, Nhị Ngốc Tử đắc ý khoe khoang, ở đỉnh đầu mọi người xoay quanh một tuần, mới rơi xuống Lý Thanh Vân trên cánh tay.

Điền Mục ước ao đến con ngươi đều sắp rơi ra đến rồi, chỉ vào trên đất hai con gà rừng, run rẩy nói không ra lời: “Chim thần, chim thần a. . . Nó có thể nghe hiểu được nhân loại ngôn ngữ, ngươi để nó trảo gà rừng, nó đã bắt đến rồi gà rừng, trảo không phải thỏ rừng, không phải rắn độc. . . Vừa nãy ta định giá mở thấp, lại mặt sau nhiều hơn một số không đều được a!”

Lý Thanh Vân tiểu các bạn bè há hốc mồm, chỉ nói tà môn, cũng không tiếp tục khuyên hắn bán đi Hải Đông thanh.

Mà mẫu thân của Lý Thanh Vân lại đột nhiên nói rằng: “Phúc Oa, đây chính là ngươi từ tập lên hoa mấy mười đồng tiền mua được chim cắt? Ha ha, chữa khỏi thương thế, trên người mao một lần nữa trát đi ra, nhìn quái đẹp đẽ. Lúc này mới mấy ngày a, liền một lần nữa mọc ra một thân mao, còn có thể giúp ngươi trảo con mồi, thật trị!”

Hoa mấy chục khối mua được cực phẩm Hải Đông thanh? Điền Mục cùng hắn nữ bí thư tại chỗ liền hoá đá! Giời ạ, đây là tình huống thế nào? Hoa mấy chục khối liền có thể mua được cực phẩm Hải Đông thanh? Lão Tử mở cho hắn giới ba triệu đều không bán? Vừa nãy chính mình vờ ngớ ngẩn, còn muốn nhiều hơn một số không, đầu bị lừa đề sao?

Đọc Truyện: Nông Gia Tiên Điền

Tác giả: Nam Sơn Ân Sĩ Chương 64: Cực phẩm Hải Đông thanh

Con thỏ kia “Đùng” một tiếng, liền vứt tại Lý Thanh Vân dưới chân, trả lại ngu dốt một ngây ngô cây dưa hồng. Lý Thanh Vân thầm mắng một tiếng Nhị Ngốc Tử cái này phá sản ngoạn ý, trảo con thỏ liền phá huỷ một cây dưa hồng, này cây dưa hồng tương lai có thể dài đến nặng một cân, chính là 100 khối, không thể so một con thỏ hoang tiện nghi.

Trong núi món ăn dân dã ở trong thành thị phi thường quý, nhưng ở Thanh Long trên trấn bán, giá cả phi thường thấp, một con gà rừng hoặc là thỏ rừng, chỉ có thể bán mấy chục khối, hơi lớn một chút chỉ có thể bán bách mười khối. Một ít thợ săn đánh sau, nhiều là chính mình ăn, đi trong thành bán không có lời, chỉ là qua lại tiền xe cùng làm lỡ thời gian, liền để thợ săn không chịu đựng nổi.

Lý Thanh Vân ở nhặt lên thỏ rừng thời điểm, còn không quên tính toán một chút được mất, sau khi mới duỗi ra cánh tay, để màu trắng chim ưng rơi xuống chính mình cánh tay nhỏ lên. Nhị Ngốc Tử ngược lại cũng không ngu ngốc, lúc này rơi vào rất nhẹ, không có lại trảo đau Lý Thanh Vân.

“Lạc a lạc a” màu trắng chim ưng rơi vào Lý Thanh Vân trên cánh tay, nhưng cảnh giới nhìn chằm chằm Điền Mục đoàn người, đối với xa lạ nhân loại, chim ưng trả lại là phi thường lo lắng, đem bọn họ coi là uy hiếp.

“Đều là người mình, cũng đừng kêu to. Một con thỏ hoang không đủ ăn, lại đi trảo một con gà rừng trở về. Bé ngoan, trở về lại uy ngươi ăn ngư.” Lý Thanh Vân nói, giương lên cánh tay, đem màu trắng chim ưng lần thứ hai thả phi, trùng vào mây trời không thấy bóng dáng.

Chờ màu trắng chim ưng phi vào mây trời sau khi, Điền Mục mới lớn tiếng thở dốc, kích động kêu lên: “Huynh đệ, ngươi này dưỡng chính là Hải Đông thanh? Cực phẩm Hải Đông thanh a! Màu trắng tinh không có một tia lông tạp! Năm trước ta cùng mấy cái bằng hữu đi Bắc Kinh chơi, may mắn gặp một lần màu trắng tinh Hải Đông thanh, có thể bắt thỏ cùng gà rừng, thế nhưng không như thế nghe lời nhỉ?”

Lý Thanh Vân cười to, không hề để ý nói rằng: “Ha ha, ta là cùng nó nói chơi, nó nơi nào nghe hiểu được là trảo gà rừng vẫn là trảo thỏ rừng, chỉ là giương tay một cái, nó sẽ theo thói quen bay ra.”

“Không không không, nếu như không cho nó khẩu lệnh, chỉ nói là nhân loại ngôn ngữ, nó có thể vâng theo một, hai, là cực phẩm trung cực phẩm. Này con Hải Đông thanh ngươi có bán hay không, giá cả dễ thương lượng, ta dùng chiếc kia Lục Hổ ôm đồm thắng cùng ngươi đổi có được hay không? Nếu như cảm thấy ta phá xe không được, ta trực tiếp cho ngươi tiền mặt cũng được!”

Lý Thanh Vân tuy rằng có tiền, nhưng vẫn bị Điền Mục mở ra giá cả chấn kinh rồi một cái: “Lục Hổ ôm đồm thắng làm sao đến trị 2,3 triệu đi, ta này con Hải Đông thanh có thể trị này giới? Ha ha, Điền ca, ngươi liền đừng đùa.”

“Không có nói đùa, chỉ cần ngươi gật gù, ta hiện tại liền đem tiền đánh ngươi tài khoản lên.” Điền Mục cực kỳ nói thật.

“Ây. . . Cái này. . .” Lần này đến phiên Lý Thanh Vân làm khó dễ, trong lòng có một tia động lòng, có một chút do dự.

Lý Vân Thông cùng Miêu Đản vẫn ở bên cạnh tiếp khách, nghe được Điền Mục định giá, đã sớm chấn kinh đến cằm đều đi trên đất.

Lý Vân Thông vẫn có chút kiến thức, lôi kéo Lý Thanh Vân góc áo, nhỏ giọng nói rằng: “Phúc Oa ca, Điền Tổng mở giá cả không thấp, ta nghe đi ra bên ngoài lẫn lộn giới chỉ là hơn một triệu, đương nhiên là phổ thông Hải Đông thanh, như loại này màu trắng tinh, chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết, thật sự vật còn sống thật không mấy người gặp. Mịa nó, ba triệu a, đủ ta hoa cả đời a. . .”

Miêu Đản càng là kích động đến toàn thân run rẩy, tiếng nói đều thay đổi: “Ca, ta thân yêu ca, ngươi trả lại do dự cái gì a, chỉ cần ngươi một đầu, ngươi chính là chúng ta Thanh Long trấn thủ phủ. Chúng ta lập tức dùng tiền đem Trần Nhị Cẩu đập chết, để bức hàng dùng hai mươi vạn bắt nạt huynh đệ chúng ta, ta dùng tiền bắt nạt hắn!”

Nghe được Lý Thanh Vân hai cái tiểu đồng bọn khuyên bảo, Điền Mục trên mặt lộ ra một tia kích động cùng chờ mong, tiền đối với hắn mà nói, đã thuộc về con số lên game, tầm mắt của hắn từ lâu từ tiền tài tăng lên tới tầng thứ càng cao hơn thân phận tiêu chí lên, có thể ủng có một con cực phẩm Hải Đông thanh, liền có thể đi vào cái thứ ở trong truyền thuyết vòng tròn, kết bạn những kia quý công tử, loại đãi ngộ này không phải là tiền tài có thể cân nhắc.

Điền Mục mang đến vị kia diễm lệ nữ bí thư tùy thời khuyên: “Lý lão bản, ngươi trả lại do dự cái gì đây? Giống chúng ta Điền Tổng lớn như vậy lần đầu người cũng không thấy nhiều, không có ẩn giấu Hải Đông thanh giá trị thực sự, nhưng hắn còn ra giá cả, đúng là giữa bằng hữu mới có công đạo giới. Liền coi như chúng ta ở trên thị trường bỏ tiền mua, định giá chỉ có điều hơn một triệu! không dối gạt ngươi, chúng ta Điền Tổng trong nhà hiện tại liền có một con giá trị trăm vạn Hải Đông thanh.”

Nhưng Lý Thanh Vân vẫn là gian nan lắc lắc đầu, cười khổ nói: “Thật sự xin lỗi, để Điền ca thất vọng rồi. Này con Hải Đông thanh ta rất yêu thích, không có qua tay dự định. Đương nhiên, nếu như tương lai thiếu tiền, sinh ra qua tay ý nghĩ, hội sao một cân nhắc Điền ca.”

Điền Mục sắc mặt cứng đờ, có điều rất nhanh sẽ khôi phục như cũ, cười lớn nói: “Ha ha, quân tử không đoạt người yêu, là ca ca đường đột, nếu huynh đệ không dự định bán, liền làm ca ca chưa từng nói.”

Nữ bí thư nhẹ nhàng giậm chân một cái, cực kỳ tiếc hận nói: “Lý lão bản, ngươi thật đúng, ngươi không biết mất đi một lần nhiều cơ hội tốt. Này không phải 3 vạn, không phải ba mươi vạn, mà là hàng thật đúng giá ba triệu.”

Điền Mục vung vung tay, không cho nữ bí thư nhiều lời nữa: “Được rồi, chớ nói nữa, ngươi lời này liền nhìn có chút nhẹ ta vị huynh đệ này. Ta tiểu huynh đệ này vì một con Hải Đông thanh, coi ba triệu là không có gì, loại này khí độ có thể không phải người bình thường có thể có được.”

Lý Thanh Vân từ chối sau khi, trong lòng ngược lại ung dung hạ xuống, hiện tại không quản bọn họ nói thế nào, chính mình chắc chắn sẽ không lại bán này con Hải Đông thanh, dù cho ngày thứ hai này con Hải Đông thanh liền bay trở về núi tuyết, hắn không hối hận.

Mấy người mang theo không giống phức tạp tâm tình, đi xuống ruộng bậc thang, mà địa đầu chất đống rau dưa cũng đã quá cân, tổng cộng 3,580 cân, trang đang bình thường trong túi bện, đặt lên tiểu xe vận tải.

Lý Thừa Văn cùng Trần Tú Chi lúc này không dám làm gia, thấy nhi tử lại đây, liền đem trọng lượng nói rồi, để hắn quyết định nên thu bao nhiêu tiền.

Lý Thanh Vân thấy Chu Lệ Văn cùng Triệu quản lý đồng thời lại đây cùng mình toán tiền, liền cười nói: “Hôm nay thật xa để cho các ngươi chạy tới, thực sự thật không tiện. Bỏ số lẻ, toán 3,500 cân, ngoài ngạch lại đưa hai rổ cây dưa hồng, coi như ta đưa cho Chu tổng lễ vật nhỏ. Hiện tại nhanh buổi trưa, Chu đều có thể phái người sẽ đem rau dưa đưa trở về, các ngươi ở đây đã ăn cơm trưa lại đi, nếm thử chúng ta nông gia ăn sáng tư vị.”

Lý Thanh Vân nói, trả lại giơ giơ lên trong tay to mọng thỏ rừng.

“Oa, thỏ rừng, ngươi mới vừa đánh tới sao? Nhìn qua ăn thật ngon dáng vẻ.” Chu Lệ Văn vốn là muốn cùng Lý Thanh Vân tạo mối quan hệ, đương nhiên sẽ không dễ dàng rời đi, xoay người đối với Triệu quản lý nói, “Ngươi trước tiên gọi điện thoại cho tài vụ, làm cho nàng điện tử gửi tiền thanh toán màu xanh lục rau dưa tiền. Sau đó dẫn người đem rau dưa đưa trở về, mau mau phóng tới trong kho lạnh cất giữ, ta cùng trợ lý buổi chiều trở lại. A, hai vị bếp trưởng ở lại đây đi, cần phải.”

“Được rồi, Chu tổng ngươi cứ yên tâm đi, việc này ta bảo đảm làm được thỏa đáng.” Thân là chọn mua bộ quản lí, việc này là hắn phần bên trong sự, tuy rằng hắn rất muốn lưu lại, nhưng cảm giác đến hôm nay không phải thời cơ tốt, sau đó chọn mua thì có rất nhiều cơ hội, không nhất thời vội vã.

Rất nhanh, Triệu quản lý rồi cùng xe vận tải tài xế cùng rời đi, mà Lý Thanh Vân thu được điện thoại di động tới sổ nhắc nhở. 3,500 cân, 10 đồng tiền một cân, cộng thu vào 35,000 nguyên. Lý Thanh Vân đem điện thoại di động tới sổ sự cho mẫu thân nói rồi một hồi, không có cho bọn họ xem ngạch trống, sợ làm sợ các nàng.

Sau đó, Lý Thanh Vân đi tới thị trấn món ăn thương trước mặt, đem điện thoại di động tin nhắn cho bọn họ liếc mắt nhìn: “Giao dịch thành công, đây là thu khoản bằng chứng, mười nguyên một cân, chồng rau dưa cộng thu vào 35,000 nguyên, các ngươi có thể dự định chịu thua?”

“Ha ha, vị tiểu huynh đệ này, chúng ta đã sớm chịu thua, chỉ vì lẽ đó không đi, chính là muốn cùng ngươi nói lời xin lỗi. Là chúng ta có mắt mà không thấy núi thái sơn, ngài đại nhân bất kể tiểu nhân quá, tạm tha quá chúng ta đi.” Vạn Lai Ức đem tư thái bãi rất thấp, vừa nãy hắn liền dò nghe, biết mua rau dưa người là trong thành phố thục hương các tổng giám đốc, hàng thật đúng giá khách hàng lớn, tuyệt không là mời tới tên lừa đảo.

“Ta cũng không có ý định khó cho các ngươi, hai người các ngươi xuống một là được, giúp ta mò mấy con cá tới, liền không để cho các ngươi ăn sống rồi, con cá này chúng ta giữ lại buổi trưa nhắm rượu ăn.” Lý Thanh Vân trả lại khí bọn họ mắng chuyện của cha mẹ, cũng không muốn dễ dàng bỏ qua cho bọn họ, nên có tiểu trừng phạt tuyệt đối không thể tỉnh.

Vạn Lai Ức sắc mặt cứng đờ, có điều ngược lại cũng thẳng thắn, nói rằng: “Được, ta nhận tài, hôm nay cũng coi như mở rộng tầm mắt, biết Thanh Long trấn còn có mười khối một cân rau dưa, ta cái này món ăn thương không bạch làm. Nguyện thua cuộc. . .”

Nói, hắn thoát đến chỉ còn dư lại một cái quần soóc, làm hai lần triển khai động tác, rầm một tiếng, liền từ rong thiếu địa phương nhảy vào bể nước. Vùng đồng ruộng trong bể nước đều có ngư, đây là phụ cận hết thảy địa phương giá thị trường, hắn cảm thấy việc này không khó, mới lưu loát nhảy xuống thực hiện cá cược.

Điền Mục cùng Chu Lệ Văn hiếu kỳ, đi tới hỏi dò tình huống. Lý Thanh Vân liền đem chuyện đã xảy ra nói một lần, trêu đến mọi người cười to. Chỉ là hạ thuỷ mò cá, vừa không có thật bức người ăn sống loại cá, xem như là có thể tiếp thu cá cược, ở dân dân dũng mãnh ba tỉnh giao giới trấn nhỏ, không coi là cái gì, dù sao nơi này lưu hành hung ác liền chặt tay, cắt lỗ tai cá cược.

Vạn Lai Ức trả lại không mò tới một con cá, Lý Thanh Vân nuôi nấng Hải Đông thanh sẽ trở lại, xèo hét dài một tiếng, từ đám mây lao xuống, nhanh như chớp giật, trong móng vuốt cầm lấy. . . Dựa vào, lại cầm lấy hai con gà rừng!

Một cái móng vuốt cầm lấy một con gà rừng cái cổ, hai con gà rừng lại còn không chết, trả lại thỉnh thoảng co giật một hồi, giãy dụa một hồi. Đem hai con gà rừng ném tới Lý Thanh Vân dưới chân, Nhị Ngốc Tử đắc ý khoe khoang, ở đỉnh đầu mọi người xoay quanh một tuần, mới rơi xuống Lý Thanh Vân trên cánh tay.

Điền Mục ước ao đến con ngươi đều sắp rơi ra đến rồi, chỉ vào trên đất hai con gà rừng, run rẩy nói không ra lời: “Chim thần, chim thần a. . . Nó có thể nghe hiểu được nhân loại ngôn ngữ, ngươi để nó trảo gà rừng, nó đã bắt đến rồi gà rừng, trảo không phải thỏ rừng, không phải rắn độc. . . Vừa nãy ta định giá mở thấp, lại mặt sau nhiều hơn một số không đều được a!”

Lý Thanh Vân tiểu các bạn bè há hốc mồm, chỉ nói tà môn, cũng không tiếp tục khuyên hắn bán đi Hải Đông thanh.

Mà mẫu thân của Lý Thanh Vân lại đột nhiên nói rằng: “Phúc Oa, đây chính là ngươi từ tập lên hoa mấy mười đồng tiền mua được chim cắt? Ha ha, chữa khỏi thương thế, trên người mao một lần nữa trát đi ra, nhìn quái đẹp đẽ. Lúc này mới mấy ngày a, liền một lần nữa mọc ra một thân mao, còn có thể giúp ngươi trảo con mồi, thật trị!”

Hoa mấy chục khối mua được cực phẩm Hải Đông thanh? Điền Mục cùng hắn nữ bí thư tại chỗ liền hoá đá! Giời ạ, đây là tình huống thế nào? Hoa mấy chục khối liền có thể mua được cực phẩm Hải Đông thanh? Lão Tử mở cho hắn giới ba triệu đều không bán? Vừa nãy chính mình vờ ngớ ngẩn, còn muốn nhiều hơn một số không, đầu bị lừa đề sao?

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Truyện Tiểu Hồng Mạo Rơi Vào Tay Đại Sắc Lang trên website Raffles.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!